"Cháu chắc chứ?"
Tiểu Giai Hi gật đầu thật mạnh:
"Con muốn đến! Con không khóc đâu!"
Chú bảo vệ giơ ngón tay cái lên, tiểu Giai Hi lập tức nở nụ cười ngọt ngào biết rằng đó là lời khen.
Thiệu Lăng rất thích làm động tác này nên tiểu Giai Hi rất hiểu, cậu nói to:
"Con là em bé ngoan!"
"Ồ, cháu tự tin thế, thế đến lúc các bạn khác khóc, cháu làm sao?"
Tiểu Giai Hi nghiêng đầu:
"Tại sao lại khóc ạ?"
"Các bạn không muốn xa ba mẹ, thấy trường mẫu giáo không vui."
Tiểu Giai Hi:
"Vui mà!"
Cậu chỉ vào khu vui chơi xa xa chỉ lộ ra một góc nhỏ:
"Chỗ này vui."
Logic của người lớn và logic của trẻ con luôn khác nhau.
Chú bảo vệ lại một lần nữa thán phục.
Hai người nói chuyện một lát, Thiệu Lăng dắt tiểu Giai Hi về.
Anh nói:
"Giai Hi của chúng ta sắp đi học mẫu giáo rồi, ba về nhà lái xe đưa con đi mua đồ ăn ngon để chúc mừng nhé, được không?"
Tiểu Giai Hi lập tức vỗ tay như hải cẩu.
Thiệu Lăng nhìn bộ dạng đó trong lòng thầm cầu nguyện, mong con mình thật sự thích trường mẫu giáo, chứ không phải là "Diệp Công thích rồng".
Thiệu Lăng có nỗi lo đó Lê Thư Hân còn lo hơn.
Vì con sắp đi học mẫu giáo, cô gần như ngày nào cũng về sớm hơn, hôm nay còn về sớm cả nửa buổi chiều.
Thiệu Lăng và Giai Hi đi dạo về thấy Lê Thư Hân, tò mò hỏi:
"Sao em về rồi?"
Lê Thư Hân dỗi:
"Sao, em không được về nhà à?"
Thiệu Lăng cười:
"Xem em nói kìa. Đi thôi, chúng ta đi mua đồ ăn vặt, anh đã hứa mua đồ ăn ngon chúc mừng Giai Hi đi học mẫu giáo."
Lê Thư Hân "ừ" một tiếng, cũng không thay quần áo trực tiếp đi cùng hai ba con.
Trong thang máy, Lê Thư Hân nhìn vẻ mặt hưng phấn của cậu nhóc lo lắng nói:
"Em lo con không thích ứng được."
Thiệu Lăng nhìn Lê Thư Hân, đột nhiên phát hiện so với sự bình tĩnh của con trai, Lê Thư Hân người làm mẹ này lại căng thẳng hơn.
Điều này còn căng thẳng hơn cả lúc cô mở công ty.
Lúc trước khi mở công ty, cô rất tự tin nhưng bây giờ hoàn toàn khác, cả người đều ở trong trạng thái có chút lo lắng.
Thiệu Lăng thấy cô chau mày khuôn mặt xinh đẹp cũng có chút khổ sở, vẻ mặt rất buồn rầu.
Anh phì cười...
Lê Thư Hân dỗi:
"Anh cười cái gì?"
Thiệu Lăng chân thành nói:
"Vợ ơi, anh thấy trạng thái căng thẳng của em bây giờ còn nghiêm trọng hơn cả lúc công ty khai trương nữa. Sao vậy? Con trai mình còn chưa lo, em đã lo trước rồi? Em lo cái gì? Lo con không thích ứng? Lo bị các bạn khác bắt nạt? Hay là lo gặp phải cô giáo không tốt?"
Lê Thư Hân thật ra lo lắng tất cả.
Dù biết những khả năng sau rất nhỏ nhưng làm mẹ, ai mà không lo cho con chứ!
Giọng cô mềm mại nói:
"Em lo đủ thứ, con còn nhỏ thế này. Hay là chúng ta để con lớn hơn chút nữa rồi hẵng cho đi học mẫu giáo nhé? Anh xem thế nào?"
Thiệu Lăng ngạc nhiên nhìn Lê Thư Hân.
Lúc này tiểu Giai Hi đột nhiên mở miệng, giọng nói rất to trong trẻo và kiên định:
"Con không muốn, con không muốn lớn hơn, con muốn đi học!"
--
Hết chương 80.
💬 Bình luận chương