Nhưng anh ta cũng biết Thiệu Lăng không có ấn tượng tốt gì với họ còn rất phản cảm chho nên không dám lại gần. Nhưng nếu Thiệu Lăng có chút phản hồi, Thiệu Tĩnh liền lập tức xông lên nịnh nọt.
Cần nịnh thì vẫn phải nịnh.
Anh ta không giống như cha mẹ và anh cả, trông chờ được thừa kế gia sản của người ta. Theo anh ta thấy, anh hai không thân với họ lại có con của riêng mình thì người ta việc gì phải chia tiền cho họ? Không cho mới là bình thường. Chính vì vậy Thiệu Lăng chỉ cần hở ra một chút cho anh ta, anh đã rất vui rồi.
Suy bụng ta ra bụng người, người khác cũng không thể nào cho được. Nếu là anh ta thì anh ta cũng sẽ không đem tiền cho người khác. Cho nên chỉ cần một chút là đã rất vui rồi.
Thiệu Tĩnh chính là người như vậy. Anh ta vui vẻ giúp đỡ dắt lợn.
Thiệu Lăng mở miệng:
"Cậu dắt thêm một con xuống nữa đi."
Thiệu Tĩnh:
"???"
Thiệu Lăng:
"Tôi cũng chuẩn bị cho cậu một con."
Thiệu Tĩnh:
"!!!"
Anh ta kích động đi vòng quanh tại chỗ:
"Cho em? Cũng cho em? Thật sự cho em? A a a a! Trời ơi, anh hai, anh nói thật sao? Thật sự cho em?"
Ngay cả Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên cũng ngạc nhiên nhìn về phía Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng gật đầu:
"Thật sự cho cậu, nhanh lên đi tôi còn phải đi nhà tiếp theo nữa."
Thiệu Tĩnh:
"Được!"
Anh ta lớn tiếng trả lời, vui mừng đến mức chỉ muốn bay lên trời. Anh ta biết, anh ta biết nịnh nọt là có tác dụng. Nếu không có tác dụng sao có nhiều người dựa vào nịnh nọt mà lên đến đỉnh cao của cuộc đời chứ?
Có tác dụng, thật sự có tác dụng!
Anh ta vui mừng đi vòng quanh và nhanh ch.óng hành động.
Phạm Liên chăm chú nhìn Thiệu Lăng. Thiệu Quốc Uy mang theo vài phần khí thế, rất ra dáng cán bộ lão thành:
"Dắt con của anh cả con xuống nữa đi."
Ông ta trực tiếp chỉ huy Thiệu Tĩnh. Thiệu Tĩnh nhìn về phía Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng cười lạnh một tiếng:
"Ai nói cho hắn? Tôi có tiền không có chỗ tiêu à?"
Thiệu Quốc Uy:
"Mày!"
Thiệu Lăng:
"Ông già rồi nên hồ đồ à."
Anh chế giễu nhìn về phía Phạm Liên:
"Mẹ, mẹ để ý ông ấy một chút, đừng để già rồi mà không biết điều."
Phạm Liên:
"Ba con không có ý đó, anh em với nhau..."
"Đừng có nói với tôi chuyện anh em gì cả, có tình cảm mới gọi là anh em, không có tình cảm thì là người dưng."
Dừng một chút, Thiệu Lăng nói:
"Ba mẹ, hai người lại đây một chút."
Anh dẫn hai người đứng ra xa một chút. Thiệu Tĩnh và Thiệu Chi tò mò nhìn qua không biết họ đang nói gì chỉ thấy sắc mặt Thiệu Quốc Uy đỏ bừng, sắc mặt Phạm Liên cũng vô cùng khó tả, ngay cả ánh mắt cũng lộ ra vài phần bất an.
Thiệu Lăng rất nhanh quay lại nhìn về phía Thiệu Chi:
"Cô không lên lầu à?"
Thiệu Chi:
"A?"
Thiệu Lăng:
"Đi đi."
Thiệu Chi thấy anh hai đuổi người liền tự mình xách đồ lặng lẽ lên lầu. Sao anh hai với ai cũng có chuyện để nói, chỉ riêng với cô ta là không có?
Thấy Thiệu Chi lên lầu Thiệu Lăng đã mở miệng:
"Cho cậu đồ không phải là để cậu ăn không trả tiền. Trông chừng hai lão hồ đồ kia một chút, có chuyện gì thì báo cho tôi."
Thiệu Chi không ở nhà nhưng Thiệu Tĩnh lại ở trên lầu của hai ông bà già.
Chỉ cần để ý có chuyện gì cũng sẽ biết.
Thiệu Lăng cười cười đầy ẩn ý:
"Tôi sẽ không để cậu trông chừng không công đâu."
Thiệu Tĩnh một giây đã hiểu đây là bảo anh làm tai mắt, chuyện này... có gì mà không được!
Anh ta lập tức tỏ thái độ:
"Anh hai yên tâm, em nhất định sẽ trông chừng kỹ cho anh."
Thiệu Lăng gật đầu, quay đầu lại liếc nhìn đôi vợ chồng già vẫn còn đang thất thần rồi lên xe bỏ đi.
Thiệu Tĩnh thì lại kỳ lạ nhìn ba mẹ, không biết họ đã nói gì sao lại thất thần như vậy.
Anh ta bước tới, hỏi:
"Ba mẹ, hai người không sao chứ?"
Sắc mặt của hai ông bà già đều không được đẹp cho lắm.
Thiệu Quốc Uy hít một hơi thật sâu mắng một tiếng:
"Bất hiếu."
Nhưng dù là mắng chửi họ lại không dám lớn tiếng, có thể thấy Thiệu Lăng chắc chắn đã nói gì đó có thể nắm thóp được họ.
Thiệu Tĩnh nhướng mày: "???" Hóa ra họ cũng không phải là mạnh mẽ như vậy.
Thiệu Quốc Uy bình tĩnh lại một chút nói:
"Con lợn của con ăn không hết..."
Ông ta còn chưa nói xong Thiệu Tĩnh đã vội vàng nói:
"Đồ anh hai cho con, hai người không được cướp, con không làm đâu! Ai cũng đừng hòng lấy đi."
Trước kia anh sẽ không phản kháng nhưng bây giờ thì khác. Ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh!
Dù sao thì anh ta cũng sẽ không kiên quyết chia đồ của mình cho anh cả, đồ của anh cả cũng sẽ không cho anh ta, anh ta không làm đâu! Còn về phần cho hai ông bà già... họ đã có rồi, việc gì phải lấy của anh ta! Không được!
Thiệu Tĩnh:
"Dù sao cũng không được."
Lời này làm Thiệu Quốc Uy tức giận, lại một lần nữa mắng to:
"Nghịch t.ử, đều là nghịch t.ử!"
Ông ta tức đến bốc khói, Thiệu Lăng thì lại không biết những chuyện này. Dù có biết anh cũng không thèm để ý. Anh đang huýt sáo một giai điệu nhỏ...
--
Hết chương 106.
💬 Bình luận chương