"Cậu không sợ chồng cô ấy đến tìm cậu gây sự à?"
Thang Diệu Tông:
"Tôi sợ cái quái gì. Cái thằng nhu nhược vô dụng đó trước đây Trương Tam và đám bạn hắn bắt nạt vợ hắn, hắn chẳng phải cũng nhịn sao? Bây giờ Trương Tam và đám bạn hắn đã vào tù rồi, tôi giúp đỡ chăm sóc vợ hắn một chút có gì không đúng?"
"Cậu đấy!"
"Nếu các cậu có hứng thú, sau này tôi sẽ giúp các cậu... Hì hì, bên cô ấy dễ nói chuyện lắm."
Thiệu Bằng lập tức tỉnh táo hỏi dồn:
"Cậu nói thật? Cậu nỡ lòng nào?"
Thang Diệu Tông hỏi lại:
"Tại sao tôi lại không nỡ? Cũng không phải vợ tôi. Anh em như tay chân phụ nữ như quần áo. Hơn nữa cũng không phải vợ của chính mình, các cậu có hứng thú tôi sẵn lòng giúp đỡ."
Thiệu Bằng lập tức tỉnh táo:
"Vậy thì... cậu có yêu cầu gì, cứ việc nói."
Thang Diệu Tông lắc đầu:
"Tôi có thể có yêu cầu gì chứ. Đã nói là anh em thì đừng nói gì đến yêu cầu hay không yêu cầu. Tôi chỉ giúp đỡ thôi."
Không rõ ràng giá cả thì lợi ích mới lớn hơn phải trả giá mới có thể lớn hơn. Thang Diệu Tông im lặng suy nghĩ một chút trên mặt lại rất thành khẩn.
"A, cái này... cái này sao lại không biết xấu hổ."
Thiệu Bằng đã rõ ràng như vậy, Thang Diệu Tông còn có gì không hiểu, nói:
"Anh cứ việc yên tâm... Ai, hôm nay rượu này sao lại nhạt thế."
Hắn ta cúi đầu uống thêm một ngụm cảm thấy không ổn.
Thiệu Bằng gật đầu:
"Lúc nãy tôi còn định nói rượu này không ngon."
Một cậu nhóc phàn nàn:
"Chắc chắn là tiệm tạp hóa trong làng chúng ta bán rượu giả rồi. Nhà hắn lúc nào cũng bán hàng thật giả lẫn lộn. Chắc là thấy Tết nhất mấy anh em không thể tìm họ gây sự."
"Uống tạm đi."
"Thang Diệu Tông, Thang Diệu Tông, cậu có nhà không?"
Thang Diệu Tông nghe thấy tiếng này cười chế giễu một tiếng:
"Là Vương A Hưng."
Người này không làm được việc cho hắn ta, bị đ.á.nh lại bị đòi tiền lúc đó đã cãi nhau với hắn ta. Hai anh em họ gặp nhau trong làng đều không nói chuyện. Nhưng gần đây thấy Thang Diệu Tông phát tài, người này lại mặt dày đến gần muốn theo Thang Diệu Tông kiếm miếng cơm ăn.
Thang Diệu Tông thầm nghĩ, nếu không phải bây giờ đang cần người thì hắn ta mới không dễ dàng để ý đến ngươi. Hắn ta hiện tại đang nóng lòng mở rộng sòng bạc cho nên miễn cưỡng nhận lấy tên ngốc này.
Hắn ta liếc nhìn Thiệu Bằng, Thiệu Bằng như vậy mà hắn còn có thể lợi dụng, Vương A Hưng cũng không ngoại lệ.
Hắn ta cao giọng:
"Anh họ à, vào đi, vào đi, đang uống rượu đây."
Vương A Hưng lúc này cũng xoa tay bước vào. Vừa thấy rượu ngon thức ăn ngon ở đây trong mắt lóe lên vẻ ghen tị. Nhà hắn bây giờ khó khăn lắm, trước kia bị ba tên côn đồ kia đòi tiền nên mấy năm nay vẫn chưa hồi phục lại được. Mọi người đều biết hắn đã từng tính kế ông chủ của mình, người bình thường cũng không dám dùng hắn.
Cuộc sống của hắn không tốt Tết nhất cũng không được ăn ngon như thế này.
Hắn cười nói:
"Tôi nghe nói các cậu ở đây nên qua đây góp vui."
"Đã đến rồi thì ngồi xuống đi rót cho anh họ tôi một ly."
Vương A Hưng cũng thích rượu, vội vàng uống cạn một ly lắc đầu:
"Ngon."
Không khí hiện trường lại một lần nữa náo nhiệt lên. Mọi người vừa rồi còn lẩm bẩm đây là rượu giả nhưng bây giờ lại uống rất vui vẻ. Uống rượu mà rượu thật ra không quan trọng lắm, quan trọng là không khí.
"Nào, nào, nào, chúng ta lại cạn một ly."
"Vị rượu vẫn còn thiếu chút, sau này chúng ta phải nói chuyện với tiệm tạp hóa của ông Trần, không thể làm ăn như vậy được, bán hàng như thế này sau này ai còn đến mua? Vị rượu giả này vẫn không được."
Vương A Hưng:
"Không tồi đâu, tôi thấy khá ngon."
Mấy người cười chế giễu thầm nghĩ thật là một kẻ không có kiến thức, loại hàng rởm này mà cũng coi là rượu ngon thật chưa từng thấy thứ tốt. Nhưng bây giờ đi đổi cũng phiền phức, đơn giản là vị nhạt một chút nhưng vẫn có thể uống được.
Mấy người đều uống rất vui vẻ. Còn Thiệu Bằng có điều kiện, uống quen thứ tốt có chút khó nuốt uống chậm đi không ít.
Mọi người đang náo nhiệt thì không biết rằng bên ngoài cửa sổ có một người đang ngồi xổm, cả người đôi mắt sắc lẹm âm trầm nhìn chằm chằm vào cửa sổ cười lạnh, ánh mắt có chút điên cuồng...
--
Hết chương 113.
💬 Bình luận chương