Giống như chú Tôn vừa nhắc tới, chú ấy chỉ biết chia đều cho hai thằng con trai lại quên mất mình còn một đứa con gái…
Nhà chú ấy là tình huống này, còn nhiều nhà khác dù có mấy con trai cũng có bên trọng bên khinh, gây ra cảnh gà bay ch.ó sủa.
Tuy vợ chồng Lê Thư Hân đã dọn ra ngoài sớm nhưng những chuyện ồn ào gần một tháng qua, họ cũng đều thấy cả.
Như nhà chú Hải có hai cô con gái cũng không ngoại lệ, cả hai đều nghĩ tiền của ba mẹ chắc chắn là cho người kia vì vậy hai chị em hục hặc nhau, mặt nặng mày nhẹ, mãi sau này mới biết ông chú Hải keo kiệt như vậy chẳng cho ai cả.
“Anh Lăng, chúng ta chỉ sinh một đứa con thôi, không sinh đứa thứ hai nữa được không anh?”
Thiệu Lăng nhướng mày:
“Sao đột nhiên em lại nói đến chuyện này?”
Lê Thư Hân nghiêm túc nói:
“Sinh thêm một đứa nữa, em thật sự không dám chắc mình sẽ hoàn toàn công bằng. Em nghĩ là em công bằng nhưng con cái chưa chắc đã cảm thấy vậy. Cho nên em chỉ muốn có một đứa con thôi. Như vậy em sẽ không thiên vị. Dù sinh thêm con trai hay con gái, em cũng không dám nói mình hoàn toàn không thiên vị. Cho nên chúng ta chỉ sinh một đứa thôi, chỉ đối tốt với Giai Hi thôi, được không anh?”
Thiệu Lăng bật cười:
“Đương nhiên rồi.”
Anh xoa đầu Lê Thư Hân, nói:
“Em ngốc à? Chính sách kế hoạch hóa gia đình cũng không cho em sinh hai đứa đâu.”
Lê Thư Hân ngạc nhiên:
“A?”
Cô thế mà lại quên mất, bây giờ không phải là thời đại hai con, ba con, mà vẫn đang trong thời kỳ kế hoạch hóa gia đình.
Nghĩ vậy, Lê Thư Hân bật cười vỗ vào trán mình:
“Anh xem cái đầu óc của em này.”
Thiệu Lăng nói:
“Được rồi, được rồi, anh thấy em là bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh thôi.”
Lời này không sai, nơi họ ở gần Hồng Kông cũng có người lén qua đó sinh con. Cho nên Lê Thư Hân nhất thời không nhớ ra cũng là chuyện bình thường.
Anh khẳng định:
“Chúng ta chỉ sinh một đứa thôi.”
Lê Thư Hân khẽ “ừm” một tiếng.
“Yêu Giai Hi nhất!”
Bé mập nghe có người gọi tên mình, liền xách chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ chạy lại.
Cậu bé nghiêng đầu, “Gừ” một tiếng.
Lê Thư Hân lập tức bế con lên, nói:
“Bảo bối, mẹ yêu con nhất.”
Bé mập cười toe toét, ngọt ngào bi bô với mẹ.
Lê Thư Hân hỏi:
“Bảo bối của mẹ ơi, con nói gì thế?”
Bé mập cũng nhận ra mình nói hơi nhanh, cố gắng sắp xếp lại ngôn từ, nói:
“Bảo bối yêu mẹ.”
Lê Thư Hân đắc ý vô cùng:
“Ôi cục cưng đáng yêu của mẹ, thông minh quá đi mất.”
Thiệu Lăng ghen tị:
“Con không yêu ba à?”
Bé mập nói to:
“Yêu ạ!”
Thiệu Lăng bật cười:
“Thế còn nghe được.”
Anh vòng tay ôm chặt lấy Lê Thư Hân.
Cô đẩy nhẹ:
“Làm gì vậy anh?”
Thiệu Lăng mỉm cười:
“Em đoán xem?”
Lê Thư Hân đ.ấ.m nhẹ vào người anh.
“Reng reng reng.”
Hai người đang tình tứ thì điện thoại của Thiệu Lăng vang lên.
Anh nhìn màn hình:
“Vu Béo à?”
Anh bắt máy, quả nhiên là Vu Béo gọi điện chúc Tết sớm.
Thiệu Lăng cười sảng khoái:
“Năm mới vui vẻ nhé…”
Đúng là đêm ba mươi, điện thoại chúc Tết không hề ít.
Điện thoại của Thiệu Lăng vừa bắt đầu vang lên, bên kia điện thoại của Lê Thư Hân cũng nhanh ch.óng đổ chuông.
Chẳng mấy chốc, hai vợ chồng cứ người này một cuộc, người kia một cuộc.
Nhiều cuộc gọi đến cho Thiệu Lăng là từ bạn học cũ.
Chúc Tết anh xong, họ không quên gửi lời hỏi thăm đến Lê Thư Hân.
Phải nói rằng trước đây vợ chồng họ không được chào đón như vậy. Hồi học trung cấp họ cũng không còn là trẻ con, thời đó ai cũng nghèo, con nhà nghèo sớm phải lo toan, ai cũng hiểu tầm quan trọng của tiền bạc.
Chính vì hiểu nên mọi người đều biết vợ chồng Thiệu Lăng không có tiền, gia cảnh khó khăn. Những người thật lòng kết giao với họ không nhiều. Ngay cả khi họ kết hôn, bạn học đến dự cũng chẳng được mấy người.
Nhưng xưa khác nay khác. Khi đó vợ chồng Thiệu Lăng nghèo, mọi người đều xa lánh. Nhưng bây giờ tin tức họ được đền bù giải tỏa lan ra những người bạn học này tự nhiên cũng xuất hiện. Như Lý San San, người năm ngoái vay tiền lần này lại gọi điện cho Thiệu Lăng.
Cái giọng điệu chúc Tết ngọt sớt của cô ta khiến Lê Thư Hân đứng bên cạnh phải ngoáy tai, rồi hừ một tiếng thật mạnh.
Nếu là ngày thường, cô cũng không đến mức này.
Nhưng ai bảo Lê Thư Hân vừa mới chứng kiến chuyện tồi tệ của Thiệu Bằng chứ.
Thế nên nghe Lý San San nói chuyện dẻo quẹo với Thiệu Lăng, miệng cô bĩu ra có thể treo được cả chai dầu.
Thiệu Lăng nhanh ch.óng cúp máy, giơ tay đầu hàng:
“Anh đã chặn số cô ta rồi, cô ta lại đổi số khác gọi đến…”
Lê Thư Hân ra lệnh:
“Chặn tiếp!”
Thiệu Lăng nghiêm túc:
“Tuân lệnh!”
--
Hết chương 41.
💬 Bình luận chương