Trong chốc lát, quả thật quần chúng tình cảm dâng trào, Lê Thư Hân suýt nữa bị người ta xô ngã, cô vội vàng ôm con lùi về phía sau thở phào một hơi thật sâu.
Chuyện này cũng quá đáng sợ đi?
"Bình tĩnh, mọi người bình tĩnh một chút!"
Tổng giám đốc Uông vẫn đang gào lớn:
"Lần này chúng ta lựa chọn địa điểm du lịch là thủ đô, bảy ngày du lịch thủ đô! Nếu có người đã đi rồi không muốn đi nữa thì cũng không cần đăng ký. Gia đình hãy bàn bạc kỹ rồi hãy đăng ký, mỗi gia đình chúng tôi tối đa chỉ cấp một suất, cho đến khi đủ một trăm người."
Khi nhắc đến thủ đô mọi người càng thêm phấn khích, ai nấy đều kích động không thể tả. Dì Hai điên cuồng lao về phía trước:
"Tôi còn chưa đi thủ đô bao giờ đâu."
Chú Hải già thì như một con trâu rừng, điên cuồng lao về phía trước:
"Tôi lớn tuổi rồi, ai đụng phải tôi là phải bồi thường đó!"
Lời này vừa ra lập tức có vài người tránh ra. Ông Hải này thuận thế lách vào vị trí đầu tiên. Một số người lớn tuổi khác thấy ông ta làm vậy cũng học theo. Mấy ông bà lão này, ngày thường làm việc thì như trâu già, lúc này lại giả vờ yếu đuối hết mức, ai chạm vào là té ngã ngay.
Ai nấy đều thuận lợi giành được suất ở phía trước.
Lê Thư Hân nhìn không khí nóng bỏng, cảm thán rõ ràng là mùng một Tết đến chúc mừng nhưng mọi người dường như lại hứng thú hơn với chuyến du lịch. Mà nghĩ cũng phải, ai mà không thích đồ miễn phí chứ. Cô không thể hiện ra mặt nhưng trong lòng thì chậc chậc chậc.
Đúng lúc này, cô bỗng nhiên trợn tròn mắt, cô lại nhìn thấy Thiệu Lăng cũng chen lấn lên phía trước.
Lê Thư Hân:
"...?"
Chồng tôi ơi anh làm cái quái gì vậy!
Lê Thư Hân ngơ ngác nhìn Thiệu Lăng hăng hái chen lên đăng ký, cả người giống như một chú thỏ con ngẩn ngơ, ngốc nghếch nhìn Thiệu Lăng. Thiệu Lăng chen ra được quay sang cười với Lê Thư Hân.
Lê Thư Hân:
"Anh đăng ký à?"
Thiệu Lăng cười:
"Anh nghĩ có tiện nghi không chiếm thì phí phạm sao?"
Khóe miệng Lê Thư Hân giật giật, hạ giọng:
"Chúng ta cũng đâu đến mức thiếu mấy đồng tiền đó, anh có cần phải vậy không? Đi cùng bọn họ, nhất định rất khổ sở."
Dù là miễn phí, Lê Thư Hân cũng không tin sẽ thật sự tốt.
Dù sao nếu điều kiện quá tốt, vậy thì đầu tư cũng quá lớn, ai biết những người này có bao nhiêu người có thể trở thành khách hàng tiềm năng của họ chứ. Cho nên không cần nghĩ cũng biết điều kiện chắc chắn là rất tệ.
"Vả lại, mỗi nhà chỉ một người, anh đi rồi, em với nhóc con làm sao đây?"
Lê Thư Hân ngửa đầu,
"Em một mình không được đâu."
Thiệu Lăng thấy cô làm nũng, cười xoa xoa mặt vợ. Hải Lan vừa chen ra khỏi đám đông thì thấy hai vợ chồng họ tình tứ, ách, đúng là sến sẩm quá đi. Cô ấy lắc lắc vai tránh ra.
Thiệu Lăng kéo Lê Thư Hân sang một bên, cúi đầu chạm trán cô thì thầm:
"Anh đây không phải tò mò, muốn xem thử chuyện gì đang xảy ra sao?"
Lê Thư Hân mím môi, cạn lời.
Cô trước kia sao lại không biết, Thiệu Lăng lại tò mò đến vậy chứ.
Cô nũng nịu lay tay áo Thiệu Lăng,
"Anh nỡ lòng nào bỏ hai mẹ con em ở nhà hả, đừng đi mà."
Thiệu Lăng chớp chớp mắt, nói:
"Vậy được thôi. Nếu em chịu đáp ứng anh một điều kiện, anh sẽ không đi."
Anh mỉm cười, nhìn thẳng Lê Thư Hân u ám nói:
"Em có đáp ứng không?"
Lê Thư Hân:
"Anh còn chưa nói chuyện gì mà?"
Thiệu Lăng ghé vào tai cô thì thầm vài câu, Lê Thư Hân:
"..."
Mặt cô dần dần đỏ bừng, cô ngẩng đầu nhìn Thiệu Lăng,
"Anh cố ý phải không?"
Thiệu Lăng nhún vai bật cười, vẻ mặt vô tội:
"Em không muốn anh đi, anh đương nhiên phải đưa ra điều kiện rồi."
Lê Thư Hân hừ một tiếng:
"Đi đi đi, vậy anh đi đi."
Cô lẩm bẩm:
"Anh đúng là cố ý tính kế em! Em mới không ăn... A khinh!"
--
Hết chương 42.
💬 Bình luận chương