Hơi thở của ngôi mộ lạnh lẽo như đang chờ đợi điều gì đó xảy ra. Nguyễn Minh Tuấn dẫn đầu, theo sau là Lê Thị Hằng và Nguyễn Văn Hải. Ba người họ đã vào sâu hơn, cảm giác hồi hộp và sợ hãi len lỏi trong từng bước đi. Những bức tường đá cổ xưa rêu phong, ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin chỉ đủ để họ thấy rõ sự huyền bí của không gian xung quanh.
“Nhìn kìa!” Hằng đột ngột chỉ tay về phía một bức tường có các ký tự cổ xưa. “Có vẻ như đây là một câu đố. Chúng ta cần phải giải mã trước khi tiến xa hơn.”
Tuấn gật đầu, tiến lại gần. Anh đã học qua nhiều chữ cổ, nhưng những ký tự này lại mang một sức hút bí ẩn. “Đây có thể là một lời cảnh báo. Nó nói về những cạm bẫy mà chúng ta có thể gặp phải.”
“Làm sao chúng ta biết được cạm bẫy nào ở đây?” Hải hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Phải cẩn thận từng bước một,” Tuấn đáp. “Chúng ta sẽ cần sự tập trung tối đa.”
Hằng nhanh chóng mở laptop, bắt đầu ghi chép và tìm kiếm thông tin. Đột nhiên, tiếng động lạ vang lên từ phía sau, khiến cả ba giật mình.
“Cái gì vậy?” Hải thì thầm, mặt tái mét.
“Có thể là một hệ thống bảo vệ,” Hằng nói, giọng run rẩy. “Chúng ta không thể chần chừ nữa!”
Bất ngờ, một cánh cửa đá lớn từ từ mở ra, lộ ra một hành lang tối tăm bên trong. “Chúng ta phải vào trong đó!” Hằng ra lệnh, không chờ Tuấn và Hải kịp phản ứng.
“Chờ đã!” Tuấn kêu lên, nhưng họ đã quá nhanh. Cánh cửa đóng lại ngay sau khi họ bước vào, khiến không gian trở nên ngột ngạt hơn.
Hành lang dẫn đến một căn phòng rộng lớn, nơi ánh sáng từ chiếc đèn pin chỉ đủ để làm nổi bật những bức tượng đá cổ đang gác giữ. “Đây chính là nơi chôn cất của một vị vua,” Tuấn thì thầm, ánh mắt lấp lánh.
Hằng nhìn quanh, nhưng rồi cô dừng lại, cảm nhận được điều gì đó không ổn. “Có gì đó không đúng. Mình cảm thấy như có ai đó đang thoát khỏi ta đâu!” Hắn hô lớn.
Họ lao vào lối đi, không biết rằng phía trước còn nhiều cạm bẫy đang chờ đón. Những bức tường đá rung lên, như thể phản ứng với sự hiện diện của họ. Không khí trở nên dày đặc, và tiếng động từ phía sau ngày càng gần.
“Chúng ta cần phải tìm cách đối phó với hắn, nếu không sẽ không có lối thoát!” Hằng nói, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Có thể chúng ta có thể sử dụng trí thông minh của mình để đánh lừa hắn,” Tuấn đề xuất.
“Nhưng làm cách nào?” Hải hỏi, trong khi vẫn tiếp tục chạy.
“Chúng ta có thể tạo ra một cạm bẫy cho hắn,” Tuấn nói, ánh mắt lóe lên một ý tưởng. “Nếu hắn đuổi kịp chúng ta, chúng ta có thể lợi dụng những cạm bẫy này để hạ gục hắn.”
“Được, hãy làm như vậy!” Hằng đồng ý, sự hưng phấn bắt đầu lấp đầy không gian.
Họ chạy nhanh hơn, không ngừng lại, cho đến khi thấy một lối đi khác dẫn xuống dưới. “Vào trong đó!” Tuấn chỉ tay, và cả ba lao xuống.
Hành lang này tối tăm và chật hẹp, nhưng họ không có thời gian để nghĩ ngợi. Đằng sau, tiếng bước chân của Bình càng lúc càng gần. Lòng họ tràn đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần phấn khích trước thử thách đang chờ đón.
“Hy vọng rằng chúng ta sẽ tìm được cách thoát khỏi đây trước khi hắn đuổi kịp,” Hải nói, th* d*c.
“Chúng ta sẽ làm được,” Tuấn khẳng định, lòng đầy quyết tâm. “Cuộc phiêu lưu này chỉ mới bắt đầu.”
Họ tiếp tục lao sâu vào bóng tối, không biết rằng cuộc chiến sinh tử đã bắt đầu. Những bí mật lịch sử, những cạm bẫy chết người, và mưu mô của kẻ thù đang chờ đợi họ ở phía trước.
,
💬 Bình luận chương