~ PHI THUYỀN SỐ HIỆU BỤI GAI ~
Sau khi thiếu tướng Kalen giao nhiệm vụ, anh ta dặn dò thêm vài chuyện cần chú ý, ví dụ như trong thời gian hành động phải nghe chỉ huy của trưởng nhóm, cần bảo đảm an toàn cho bản thân, khi gặp nguy hiểm khó giải quyết có thể liên lạc nhờ tổng bộ chỉ huy cứu trợ...
Trong mắt Việt Tinh Văn, mấy lời của anh ta chỉ là nói cho có, nghe xong rồi thôi, khi thật sự gặp nguy hiểm, chắc chắn ban chỉ huy sẽ không phái người đến cứu họ... Họ vẫn phải giải quyết bằng chính sức mình.
Nữ sĩ quan bên cạnh mỉm cười, nói: "Chuyện lần này đột xuất, các cậu còn một ngày để chuẩn bị. Vì phi thuyền của đội đặc chiến 183 các cậu cũ quá rồi, ban chỉ huy quyết định cấp cho các cậu chiếc phi thuyền tân tiến nhất – phi thuyền số hiệu Bụi Gia sẽ đi thám hiểm cùng các cậu."
Nữ sĩ quan dừng một lát, nói tiếp: "Trên phi thuyền đã có sẵn đồ dùng sinh hoạt và trang bị vũ khí, lát nữa sẽ có người đưa các cậu ra bãi độ nhận phi thuyền, ngoài ra, các cậu có thể mua thêm đồ dùng cần thiết tại căn cứ."
Kalen gật đầu với Việt Tinh Văn, nói: "Chúc các bạn chiến thắng trở về."
Hai sĩ quan giao nhiệm vụ xong, hình ảnh trong màn hình ba chiều trước mặt họ lập tức biến mất.
Lúc này Việt Tinh Văn mới quay sang nói với đồng đội: "May mà vẫn có một ngày để chuẩn bị, không cần xuất phát ngay. Chúng ta tìm hiểu rõ bối cảnh của thế giới này đã, lát nữa nghiệm thu phi thuyền xong thì xem còn cần bổ sung thêm vật tư gì không."
Kha Thiếu Bân đưa ra một vấn đề mấu chốt, "Có ai biết lái phi thuyền không?"
Mọi người: "..."
Lái phi thuyền?!
Hứa Diệc Thâm bất đắc dĩ đỡ trán, "Xe đua, xe thể thao anh đều chơi tất, nhưng phi thuyền thì đừng trông chờ vào anh."
Trong nhóm họ chỉ có ba người Hứa Diệc Thâm, Trác Phong và Giang Bình Sách có bằng lái, nhưng lái phi thuyền không phải trò đùa, đây là thứ mới chỉ xuất hiện trong phim khoa học viễn tưởng, mọi người còn chưa nhìn thấy bao giờ!
Giang Bình Sách bình tĩnh nói: "Đích đến của hành động lần này là tinh vân Beta-71, thư viện sẽ không chơi khăm chúng ta đến nỗi không lái nổi phi thuyền đâu. Tôi đoán hẳn là phi thuyền có hệ thống lái tự động, cài đặt sẵn đích đến, tự động đưa chúng ta đến đó. Hoặc là ban chỉ huy sẽ cử một người lái đưa chúng ta qua đó."
Việt Tinh Văn tán thành, nói: "Ừ, không cần lo vấn đề lái tàu đâu, lát nữa qua đó xem là biết."
Cậu vừa dứt lời, tiếng gõ cửa bỗng vang lên bên ngoài. Việt Tinh Văn ngoảnh đầu nói: "Mời vào."
Hai sĩ quan trẻ tuổi đẩy cửa bước vào, đứng nghiêm trước mặt Việt Tinh Văn, chào cậu theo kiểu nhà binh, "Thiếu tá Việt, chúng tôi nhận chỉ lệnh từ thiếu tướng Kalen, mời anh tới bãi đỗ nhận phi thuyền."
Việt Tinh Văn sửng sốt trước xưng hô này. Thiếu tá? Đây là quân hàm thư viện gán cho cậu à?
Thấy các thành viên xung quanh nhìn mình bằng ánh mắt phức tạp, Việt Tinh Văn ngại ngùng ho một tiếng, nói: "Được, đi luôn bây giờ đi."
Mọi người ra khỏi phòng họp theo hai sĩ quan, đi tới thang máy cuối hành lang.
Vào thang máy rồi, hai người mở khóa mật mã bằng vân tay, sau đó ấn tầng B10. Thang máy nhanh chóng chạy lên, không đến 5 giây đã đưa mọi người đến tầng tương ứng.
Cửa thang máy mở ra, Việt Tinh Văn tiếp tục đi theo hai người.
Phía trước là một hành lang dài hẹp, thoạt nhìn phải hơn một trăm mét, tia laser màu đỏ bày bố kín hành lang, hệt như mạng nhện rậm rạp... Nếu không thông qua kiểm chứng, tùy tiện lao vào, chắc chắn mấy tia laser này sẽ cắt con người thành mảnh vụn trong nháy mắt.
Việt Tinh Văn cẩn thận quan sát bốn phía, hai sĩ quan một trái một phải, quét mống mắt qua cửa sổ trực quan hóa ở hai bên hành lang, sau đó, tiếng hệ thống thông báo vang lên: "Đã xét duyệt quyền thông hành tạm thời."
Ngay sau đó, laser màu đỏ như mạng nhện hoàn toàn biến mất. Sĩ quan vóc dáng thấp hơn mỉm cười nhìn Việt Tinh Văn, nói: "Mời đi bên này."
Mọi người cẩn trọng đi theo họ. Sau khi đi hết hành lang là đến ba cánh cửa điện tử liền nhau, đều cần quét mống mắt.
Tầng tầng lớp lớp phòng hộ thế này, họ sắp được dẫn vào căn cứ bí mật sao?
Đến khi cánh cửa cuối cùng mở ra, nhìn cảnh tượng trước mắt, mọi người đều ngạc nhiên tới không thốt nên lời...
Trong không gian rộng rãi hơn sân bay quốc tế ở thủ đô đến mười mấy lần, bày rất nhiều phi thuyền và chiến giáp đủ mọi kiểu dáng, có những chiếc phi thuyền có thể tích lớn hơn cả sân bóng. Bãi đỗ được chia thành bốn khu vực, cơ giáp* ở mỗi khu vực có màu sắc khác nhau, đen, trắng, xanh, đỏ, không biết ý nghĩa của từng màu sắc là gì.
* Trong tiếng Nhật còn gọi là Mecha, là cỗ máy chiến đấu, phương tiện cơ giới hay các người máy chuyển động bằng các chân cơ học.
Tận cùng phía bên trái là hàng loạt máy b** ch**n đ** với sắc xanh chủ đạo, hàng trăm chiếc máy bay tiêm kích xếp thành hàng, có mấy chiếc "siêu to khổng lồ" sừng sững chính giữa như thủ lĩnh.
Có người lái một chiếc xe mui trần chạy về phía họ, hai sĩ quan mời Việt Tinh Văn lên xe.
Đợi 12 người cùng lên xe, mui bảo hộ trong suốt trên đầu hạ xuống, xe bay di chuyển đều đều giữa không trung, bay về phía những chiếc máy b** ch**n đ** màu xanh!
Các thành viên không dám nói bừa, nhưng cảnh tượng này khiến mọi người đều thấy kích động.
Nhất là Kha Thiếu Bân, mắt cậu sáng rực, hệt như khi già Lưu bước vào Đại Quan viên* vậy, cậu tò mò quan sát qua lớp cửa kính... Ngầu quá trời quá đất luôn đó!
* Một nhân vật/ thành từ năm bộ phận là phòng chỉ huy, khu ở, khu ăn uống, kho vũ khí, khoang cứu sinh. Chiếc phi thuyền có chiều dài tổng 50m, rộng 20m, khi gặp tình huống khẩn cấp cần chạy, mọi người chạy với vận tốc chạy nước rút 100m là có thể đến đuôi thuyền trong vài giây.
Việt Tinh Văn chỉ sang khu ở, "Chúng ta chia phòng ký túc xá đi, hai người một phòng, mọi người tự chọn."
Đương nhiên Tần Lộ và Tần Miểu ở cùng nhau, hai cô gái còn lại chung một phòng, Kha Thiếu Bân và Tân Ngôn vẫn luôn là bạn cùng phòng, Lưu Chiếu Thanh và Hứa Diệc Thâm một phòng, Chương Tiểu Niên tự giác đứng bên cạnh Trác Phong, phòng số 1 bên phải còn dư lại để cho Việt Tinh Văn và Giang Bình Sách.
Giang Bình Sách rất hài lòng với kết quả này.
Việt Tinh Văn cũng không tiện đổi nữa, bèn vờ như không có gì chuyển sang chủ đề tiếp theo, "Còn một ngày để chuẩn bị nữa trước khi chính thức xuất phát, mọi người nghĩ xem còn cần mua gì nữa?"
Tần Lộ nói: "Tớ vừa mới xem phòng, không có đồ dùng vệ sinh. Phi thuyền chỉ chuẩn bị sẵn đồ ăn, chắc là chúng ta phải tự đem đồ dùng hằng ngày?"
Giang Bình Sách cúi đầu nhìn thời gian trên vòng tay, đề nghị: "Lát nữa mọi người đến siêu thị mua ít đồ dùng hằng ngày như khăn mặt, bàn chải. Ngoài ra, chắc hẳn vòng tay này là thiết bị trao đổi thông tin, các cậu nhìn xem, bên sườn vòng tay có một nút bấm, mở ra là có thể liên lạc với đồng đội."
Việt Tinh Văn mở vòng tay ra tìm, quả nhiên, cậu tìm thấy một nút xoay nhỏ bên sườn vòng tay. Sau khi mở ra, một màn chiếu to cỡ tablet xuất hiện trên vòng tay, trong đó có các lựa chọn gửi tin nhắn, trò chuyện qua video... Cậu thử ấn nút "gửi tin nhắn", một dãy danh bạ xuất hiện trong màn hình, trong đó có thông tin liên lạc của toàn bộ thành viên nhóm 183.
Kha Thiếu Bân tò mò nhìn vòng tay, "Hiện đại hơn đồng hồ thông minh chúng ta thường thấy nhiều. Bảo sao tớ tìm khắp chỗ ở rồi mà không thấy điện thoại đâu, có chiếc vòng này rồi không cần điện thoại cồng kềnh nữa."
Tân Ngôn nói: "Chiếc vòng này hẳn đã được liên kết với chứng minh công dân, thẻ ngân hàng, tôi đoán khi chúng ta đi lại dưới căn cứ này, chúng ta có thể quét vòng tay để chứng minh thân phận."
Kha Thiếu Bân hào hứng nói: "Đằng nào ngày mai cũng mới đi, còn thời gian buổi chiều nữa, hay là chúng ta đi loanh quanh trước, sau đó đi siêu thị mua ít đồ dùng?"
Việt Tinh Văn gật đầu, "Được, về trước đã."
Mọi người rời khỏi phi thuyền Bụi Gai, đi tham quan xung quanh bằng thang máy.
Căn cứ ngầm này có tổng cộng 108 tầng, trong đó từ tầng B50 đến B55 ở giữa là khu thiết bị, có rất nhiều máy phát điện, thiết bị lọc không khí, máy lọc nước... Nút bấm ở tầng này hiển thị màu xám, họ không thể vào.
Trên tầng B50 là khu vực bị giới hạn, có trung tâm nghiên cứu và phát triển vũ khí bí mật, nhà máy sản xuất phi thuyền, cũng có sở nghiên cứu gen của người ngoài hành tinh, cùng với bãi đỗ có diện tích khổng lồ. Hiện giờ họ chỉ được vào bãi đỗ, vẫn không có quyền tham quan những tầng khác.
Dưới tầng B55 gồm có phòng họp, khu nhà ở cũng với nơi mua sắm, ăn uống, chữa trị, giáo dục, có thể đi lại thoải mái.
Mọi người xuống đến siêu thị, trong siêu thị hoàn toàn không có rau dưa, hoa quả hay thịt tươi, gần như toàn là đồ ăn đã được đóng gói sẵn. Kha Thiếu Bân vừa lượn quanh siêu thị, vừa nói: "Tài nguyên có hạn, phí nuôi trồng và vận chuyển rau quả tươi quá cao, làm thành đồ hộp dễ tích trữ hơn."
Ngoài mấy loại đã thấy trên phi thuyền, họ còn nhìn thấy những món đồ hộp kỳ lạ khác nữa, như sâu, kiến... Hình ảnh sống động trên vỏ hộp dễ khiến mọi người thấy cồn cào, mấy cô gái vội vàng rời khỏi khu đồ hộp, chạy sang khu đồ dùng mua khăn và bàn chải.
Tiếng Lâm Mạn La vọng tới từ bên kia kệ hàng, "Có thể quét điểm tích lũy để mua đồ, giá cả xêm xêm siêu thị trong thư viện, đồ dùng hằng ngày rẻ lắm."
Việt Tinh Văn nói: "Mọi người còn thừa điểm tích lũy thì mua một ít đồ dùng đi. Như dầu gội đầu, sữa tắm, mua loại chai nhỏ thôi, đủ cho hai người dùng là được."
Mọi người nhanh chóng mua hết đồ dùng, sau đó mới về ký túc xá thu dọn hành lý.
Nơi đây không có bình minh, hoàng hôn, trời sáng hay trời tối đều phụ thuộc vào hệ thống báo giờ. Việt Tinh Văn thu dọn xong xuôi, chẳng bao lâu sau, cậu đã nghe một giọng nữ dịu dàng vai lên, "Bây giờ là 20 giờ tối, đèn sẽ tắt ngay lập tức, mọi người vui lòng nhanh chóng lên giường, chúc ngủ ngon."
Để tiết kiệm điện, tắt đèn vào 20 giờ Việt Tinh Văn cũng hiểu được. Cậu nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, vừa định mở vòng tay lên tìm người trò chuyện, tin nhắn từ Giang Bình Sách đã xuất hiện trên màn hình, "Không ngủ được?"
Việt Tinh Văn trả lời: "Ừ, mới tám giờ, tôi chưa ngủ sớm vậy bao giờ."
Giang Bình Sách: "Tôi cũng vậy."
Đằng nào Việt Tinh Văn cũng không ngủ được, nhàm chán, cậu bèn nói chuyện với Giang Bình Sách: "Mấy hộp thịt hôm nay chúng ta nhìn thấy chắc chắn được làm từ thịt sinh vật ngoài hành tinh. Cũng tức là, khả năng cao sắp tới chũng ta sẽ đụng phải những sinh vật ngoài hành tinh kỳ lạ. Nói không chừng còn mạnh hơn thú dữ mà chúng ta biết trên địa cầu."
Giang Bình Sách im lặng một lát, trả lời: "Cậu còn nhớ môn 'Chạy định hướng' không?"
Việt Tinh Văn nói: "Đương nhiên là nhớ, chúng ta bị bầy nhện, sói, cá sấu bao vây trong rừng, may mà khi đó có hệ tọa độ của cậu đưa mọi người chạy thoát, lại gặp được Tân Ngôn, phối hợp với tôi dùng nước cường toan đốt chảy đám nhện đó mới thuận lợi qua môn."
Giang Bình Sách nói: "Chắc chắn sinh vật ngoài hành tinh không dễ xử như sinh vật trên Trái Đất mà chúng ta biết, có lẽ chúng sẽ có lớp vỏ ngoài cứng cáp hơn, có lẽ chúng có khả năng bay nhanh nhẹn rất khó bắt, cũng có thể sống lại sau khi đứt đôi như giun. Chưa chắc kỹ năng tấn công của chúng ta đã có tác dụng. Dù sao, lần này phải sẵn sàng để chiến đấu ác liệt."
Việt Tinh Văn dở khóc dở cười, "Ở với tôi lâu quá rồi, sao cậu cũng bắt đầu nói gở thế!"
Giang Bình Sách nói: "Tôi chỉ phân tích hợp lý thôi. Dù sao đây cũng là môn 7 tín chỉ, nếu để chúng ta dùng axit sunfuric đốt chảy sinh vật ngoài hành tinh, hoặc giật chết bằng mạch điện nối tiếp của đàn anh Trác, vậy thì đơn giản quá."
Việt Tinh Văn nghĩ hồi, tán thành: "Nói cũng phải."
Hôm nay phát hiện ra đồ hộp "hắc ám", rất nhiều người quan tâm đến chuyện ăn uống, nhưng Việt Tinh Văn và Giang Bình Sách lại ăn ý nghĩ đến những sinh vật ngoài hành tinh đáng sợ mà có thể họ sẽ đụng phải trên hành trình này.
Rốt cuộc sâu trong bầu trời là thứ gì đây?
Họ đã thăng cấp kỹ năng, nhưng chắc chắn năng lực của kẻ địch đe dọa đến tính mạng họ cũng được nâng cao.
Đúng như Giang Bình Sách nói... phải chuẩn bị để chiến đấu ác liệt.
Việt Tinh Văn khẽ thở dài, trả lời: "Tới đâu hay tới đó vậy, đến lúc đó nghĩ cách sau."
Giang Bình Sách nói: "Ừ. Giờ đã buồn ngủ chưa?"
Việt Tinh Văn bất lực, "Không nên nói chuyện sinh vật ngoài hành tinh với cậu mới phải, càng nói càng tỉnh, không buồn ngủ chút nào hết."
Giang Bình Sách khẽ cười, nói: "Vậy nói chuyện khác?"
"Ví dụ như, cậu, có chút hảo cảm nào với tôi không?"
Việt Tinh Văn: "..."
Hảo cảm thì nhiều lắm. Trong lòng Việt Tinh Văn, Giang Bình Sách là người tài giỏi nhất trong số bạn bè xung quanh cậu, từ thời học sinh hắn đã ẵm không ít giải lớn từ cuộc thi Olympic Toán, đến khi lên đại học, hắn cũng trở thành "học thần" có tiếng trong khoa...
Gần như không thể moi móc ra khuyết điểm.
Người xuất sắc như vậy, vừa mới tỏ tình với cậu cách đây không lâu, còn nói muốn tìm một người yêu bầu bạn suốt đời.
Nhịp tim Việt Tinh Văn bỗng tăng nhanh, cậu bất chấp nói: "Có hảo cảm, nhưng mà..."
Giang Bình Sách nói nốt giúp cậu, "Nhưng, cậu chỉ coi tôi là bạn?"
Tai Việt Tinh Văn nóng bừng, "Ừm. Chưa từng đến gì khác. Người yêu không phải cần ôm ấp, hôn hít gì đó sao? Làm vậy với cậu... tôi cứ thấy là lạ."
Giang Bình Sách: "Với người khác thì không lạ?"
Việt Tinh Văn: "..."
Không có kinh nghiệm, thật sự rất khó tưởng tượng.
Giang Bình Sách dịu dàng nói: "Đừng sốt ruột, nghĩ từ từ, nghĩ đến khi buồn ngủ thì đi ngủ."
Việt Tinh Văn: "Ừ."
Giang Bình Sách: "Ngủ ngon, mơ đẹp."
Quả thật đêm đó Việt Tinh Văn đã "mơ đẹp", nửa trước giấc mơ là quá khứ bên nhau ấm áp của cậu và Giang Bình Sách, hình ảnh đột nhiên thay đổi, người ngoài hành tinh xâm chiếm Trái Đất, tấn công đại học Hoa An của họ, cậu và Giang Bình Sách nắm tay kề vai, cùng đánh quái vật, còn giải cứu cho cả nhân loại, chẳng khác nào điện ảnh Hollywood hết.
Quả nhiên không nên nói những chủ đề linh tinh trước khi ngủ!
Việt Tinh Văn dở khóc dở cười đánh răng rửa mặt, sau đó nhanh nhẹn thay bộ đồ rằn ri cho tiện hành động.
Cậu mở vòng tay, gửi một tin nhắn vào nhóm chat: "Mọi người thay đồ rằn ri trong tủ, đem theo hành lý, đúng 8 giờ tập trung trước lối vào bãi đỗ tầng B10."
Phi thuyền "Bụi Gai" dường như đang báo hiệu nhiệm vụ sắp tới của họ sẽ giăng đầy bụi gai.
Nhưng nghĩ đến hình ảnh mình và Giang Bình Sách kề vai nắm tay chinh chiến khắp nơi trong mơ, Việt Tinh Văn lại không sợ chút nào... Dù có gặp phải chuyện gì, cậu vẫn có Giang Bình Sách và rất nhiều đồng đội bên cạnh.
Nhất định họ sẽ chuyển nguy thành an.
💬 Bình luận chương