Nhà trưởng thôn cũng bày một bàn ở nhà chính, cánh đàn ông vây quanh bàn trò chuyện uống rượu…
Vũ Viện qua chào hỏi trưởng thôn, sau đó được vợ trưởng thôn gọi vào bếp.
Nhà trưởng thôn dù sao cũng khá giả hơn.
Tuy cũng là phụ nữ không được ngồi cùng mâm, nhưng bếp nhà người ta đủ rộng đủ sáng, cũng có thể là vì đông người… Cho nên trong bếp cũng bày một bàn lớn, có phụ nữ và trẻ con nhà trưởng thôn, cũng có phụ nữ mấy nhà lân cận, cùng với mẹ già và vợ của Lưu Hiếu Trung cũng ở đó.
Vũ Viện ngoan ngoãn chào hỏi các bà cố, bà cô, thím, chị dâu, chị em gái, sau đó đi rửa tay, ngồi xuống bên bàn.
Con gái lớn của trưởng thôn là Kim Hoa đưa một cái bát tô đựng đầy cơm qua…
Vũ Viện đón lấy: “Cảm ơn chị Kim Hoa.”
Vợ trưởng thôn gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát Vũ Viện: “Nhị Nha con tự gắp thức ăn nhé…”
Vũ Viện vâng một tiếng, cảm ơn.
Vợ trưởng thôn lại quan sát cô một lượt, thấy cái quần Vũ Viện đang mặc đã ngắn cũn, bèn nói: “Nhị Nha cao nhanh thật đấy! Lần trước thím đi cùng hai cha con lên trấn vẫn chưa cao thế này đâu…” Đoạn lại nói, “Ăn nhiều cơm vào nhé! Cho cao lên! Con và cái Kim Hoa nhà thím bằng tuổi đấy, con nhìn Kim Hoa xem… cao chưa kìa! Con phải tranh khí vào nhé!”
Vũ Viện không nhịn được cười.
Vợ Lưu Hiếu Trung tiếp lời: “Nhị Nha tính là được rồi, cái quần này của nó vẫn là của Tình Nữu nhà tôi đấy… Trước khi theo bố nó đi Tây Loan Trùng, Nhị Nha còn cao bằng Tình Nữu, hai tháng đã trổ giò rồi…”
Vợ trưởng thôn vội vàng nói: “Lát nữa ăn cơm xong, Nhị Nha con đừng vội đi nhé, thím thu mấy bộ quần áo của Kim Hoa, con cầm lấy mà mặc…”
Vũ Viện vội vàng từ chối.
Vợ trưởng thôn nói: “Phải lấy! Phải cầm! Con đi theo bố con lên trấn kiếm sống, cái ông bố đó của con… ông ấy lại là gà trống nuôi con! Đàn ông đàn ang đâu có biết chăm sóc con gái nhỏ! Con mà còn ở đây ấy, nói thật lòng, cho dù không ai lo cho con, con ăn cơm trăm nhà cũng có thể lớn được, nhưng lên trấn rồi… chỗ đó khác với ở nhà! Con đi một bước cũng là tiền, uống một ngụm nước cũng là tiền…”
Trong lòng Vũ Viện ấm áp, bèn hào phóng nói một tiếng “Cảm ơn thím”.
Đám phụ nữ nói nói cười cười tán gẫu.
Thôn Vũ Gia không lớn.
Gần đây trong thôn xảy ra mấy vụ tin tức đều liên quan đến nhà Vũ Nhị Cẩu.
Đám phụ nữ tự nhiên liền nói đến chuyện nhà Vũ Nhị Cẩu…
“Ấy các bà nghe nói chưa, Tứ Liên (tên khác của Vũ Nghi Liên) ly hôn rồi!”
“Tứ Liên để con gái nó ở đây hơn hai tháng cũng không đón đi… Tôi đã đoán ngay từ đầu rồi, sợ là ly hôn rồi ấy chứ!”
“Ghê gớm thật! Nó sợ là người đầu tiên ở chỗ chúng ta ly hôn nhỉ?”
“Ly thì ly rồi nhưng sao Tống Hà không theo bố nó, lại về chỗ chúng ta?”
“Đúng đấy, tại sao lại thế? Cho dù Tứ Liên ly hôn, Tống Hà cũng nên theo bố chứ?”
“Thế thì khó nói lắm! Ngộ nhỡ… là Tứ Liên làm chuyện gì, bố con Tống Hà không nhịn được nữa thì sao?”
Nói tới nói lui…
Ánh mắt của đám phụ nữ liền chuyển sang người Vũ Viện.
💬 Bình luận chương