Khuôn mặt nhỏ của Vinh Hoa trắng bệch, vội vàng đứng lên quỳ xuống giữa điện: “Thái hậu nương nương chuộc tội, Vinh Hoa thật là nữa, Thẩm Phác Ngọc cắn răng một cái, nói thẳng: “Giang Triều Hoa, Yến Cảnh trúng độc, là độc Thiên Cơ Tử. Ngươi có thể hay không nghĩ cách áp chế độc này?”
Hắn hết cách rồi, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Giang Triều Hoa. Hơn nữa, hắn đã sai Thanh Ly đi tìm Đường Sảng.
Mạng của Yến Cảnh toàn bộ ký thác vào Giang Triều Hoa cùng Đường Sảng.
“Thiên Cơ Tử? Ngươi nói là Thiên Cơ Tử?”
Khuôn mặt nhỏ của Giang Triều Hoa chốc lát liền lạnh băng.
Thiên Cơ Tử, một trong mười đại độc dược của thiên hạ. Kiếp trước, ông ngoại cùng cữu cữu trên đường bị lưu đày đều là trúng độc này mà chết.
Còn có mẫu thân, ngay từ đầu Lâm Gia Nhu hạ độc dược còn không phải loại độc nhất, chỉ là độc mãn tính, nhưng sau lại mẫu thân cũng trúng độc Thiên Cơ Tử.
Một khi trúng độc này, thuốc và châm cứu đều vô phương cứu chữa, cho nên kiếp trước nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn mẫu thân chết đi.
Chết trong lòng ngực nàng.
Người Thịnh Đường đều nói nàng sát mẫu, kỳ thật mẫu thân là trúng độc mà chết.
“Hắn ở đâu? Ta cưỡi ngựa đi, ngươi chỉ cần nói cho ta biết là được.”
Giang Triều Hoa nói nhanh.
Yến Cảnh cũng trúng độc Thiên Cơ Tử, nói cách khác kẻ hạ độc mẫu thân và cữu cữu kiếp trước đã bị Yến Cảnh gặp phải.
Kiếp trước chính nàng khổ tâm nghiên cứu giải dược Thiên Cơ Tử, đáng tiếc chẳng sợ có manh mối nhưng cũng đã muộn.
,
💬 Bình luận chương