Edit: Lùn + Beta: Hạ Vy
Chương 128: Vậy ta phòng không gối chiếc.
Mộ Chi Minh cong mắt nở nụ cười: "Nếu Tướng quân thích cháo loãng ta nấu, sau này ta sẽ thường xuyên nấu."
Cố Hách Viêm gật đầu, nâng chén cháo kia hớp một ngụm lại thêm một ngụm, không nỡ thả xuống.
Mộ Chi Minh gắp miếng bánh tô đặt vào trong đĩa sứ trắng nhỏ trước mặt hắn, cười nói: "Đừng chỉ húp cháo."
Hai người dùng qua bữa tối, thu dọn canh thừa bát đũa xong bèn lấy nước trà xanh súc miệng, mặc dù canh giờ không còn sớm, nhưng lại không thấy buồn ngủ.
Ánh trăng chiếu vào, Mộ Chi Minh nói với Cố Hách Viêm: "Hách Viêm, chúng ta đi tản bộ, tán gẫu vài câu, được không?"
"Được." Cố Hách Viêm đáp.
Hai người đứng dậy, Cố Hách Viêm không lập tức ra ngoài cùng Mộ Chi Minh mà lấy một chiếc áo choàng trắng thuần khiết như trăng non khoác lên cho Mộ Chi Minh, còn cẩn thận giúp y buộc lại dây lưng.
Mộ Chi Minh cong mắt, cả người ấm ấp như gió xuân tháng ba.
Hai người đi tới đình viện, ánh trăng mênh mông, dưới đình như nước đọng không sáng, Mộ Chi Minh nhẹ giọng hỏi: "Hách Viêm, ngươi biết chuyện Thái tử giám quốc sao?"
Cố Hách Viêm gật đầu: "Ừm."
Mộ Chi Minh: "Hôm nay ngươi vội vã chạy đến đại doanh Lạc Đô là vì chuyện gì?"
Cố Hách Viêm lời ít ý nhiều nói cho Mộ Chi Minh biết chuyện Vệ Lăng Vân dẫn quân đi Đông Bắc và Dung Diễm Quân bị chia cắt.
Gió đêm se lạnh thổi qua, mang đi ấm áp vốn có trong lồng ngực Mộ Chi Minh .
Mộ Chi Minh nghe Cố Hách Viêm nói xong, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Không ngoài dự đoán, Thái tử Phó Khải quả nhiên bắt đầu nhằm vào Cố Hách Viêm và Dung Diễm Quân.
"Hách Viêm." Mộ Chi Minh nhẹ giọng gọi tên Cố Hách Viêm, "Ta có một chuyện, muốn thương lượng với ngươi."
Cố Hách Viêm: "Chuyện gì?"
Vốn dĩ hai người còn đang sóng vai ở sân trước đình viện chậm rãi đi tới trên phiến đá phủ đầy rêu xanh thì Mộ Chi Minh dừng bước, nghiêng người đối mặt với Cố Hách Viêm, hơi ngước mắt nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Hách Viêm, ta hi vọng ngươi có thể thỉnh mệnh về biên cương Tây Bắc, rời xa Kinh Thành."
Nghe vậy, Cố Hách Viêm nhìn đôi mắt sáng phản chiếu bóng mình của Mộ Chi Minh, mặc dù hắn chưa bao giờ can thiệp triều chính, nhưng tâm ý như gương sáng, hắn mở miệng: "Thái tử Phó Khải kiêng kỵ Dung Diễm Quân cũng không phải là nhất thời hứng khởi, càng không phải là bởi vì ngươi mà dựng lên, cho dù ta rời xa Kinh Thành, cũng không thể rời xa phân tranh hoàn toàn."
Giọng điệu của Mộ Chi Minh đã mất đi sự bình tĩnh của thường ngày, y quát to: "Mặc dù không thể rời xa, nhưng ít ra không cần đối diện trực tiếp với mu ma chước quỷ!"
Cố Hách Viêm không nói gì.
Mộ Chi Minh năn nỉ: "Hách Viêm, thỉnh mệnh về biên cương đi, coi như vì ta, để ta có thể an tâm ở trong Kinh thành, nghĩa vô phản cố* đi con đường u ám tràn ngập quỷ quyệt này, ngươi tin ta, tin cuối cùng sẽ có một ngày, núi sông ôn hòa, đến chết không thôi."
(*Nghĩa vô phản cố: đại loại là vì chính ngĩa mà không do dự không quay đầu.)
Y đưa tay nắm chặt tay Cố Hách Viêm, năm ngón tay nắm lại, bởi vì quá mức dùng sức, khẽ run.
Trăng sáng ẩn sau mây, một lúc lâu, Cố Hách Viêm chậm rãi gật đầu: "Được."
***
Ngày hôm sau, Cố Hách Viêm dâng thư, nói thương bệnh của mình đã khỏi, bây giờ biên cương Tây Bắc có Tây Nhung tộc như hổ rình mồi, không thể khinh thường, thỉnh mệnh về biên cương đóng giữ.
Mộ Chi Minh vốn tưởng rằng mặc dù Thái tử Phó Khải kiêng kỵ Dung Diễm Quân, nhưng việc này chắc chắn sẽ mượn sườn núi hạ lừa*, đáp ứng thỉnh cầu của Cố Hách Viêm. Bởi vì trung nghĩa của Cố thị được thiên địa chứng giám, vết thương đầy rẫy trên thân thể Cố Hách Viêm là vì Đại Tấn vì bách tính, làm sao có thể bởi vì âm mưu và ám đoạt của triều đình, đâm một đao trong lòng các tướng sĩ thẳng thắn cương nghị.
(*Đã giải thích ở chương 108)
Nhưng suy cho cùng Mộ Chi Minh cũng nghĩ sai rồi.
Thái tử không đồng ý để Cố Hách Viêm dẫn binh rời kinh.
Không những như vậy, gã ta còn điều ba vạn Nam Cảnh Quân và một vạn Dung Diễm Quân cùng đóng quân ở đại doanh Lạc Đô.
Chủ soái quân lãnh Nam Cảnh Quân, Chung Triệu Phàm có nhạc phụ là cữu cữu Thái tử.
Một doanh với hai chủ soái.
Cái lợi, cái hại trong đó, liếc mắt đã nhìn ra.
***
Sau khi biết được Thái tử không cho Cố Hách Viêm rời kinh, Mộ Chi Minh càng thêm hoảng sợ, như đối mặt với vực sâu.
Sáng sớm ngày hôm đó, Mộ Chi Minh chạy tới phủ đệ Hiền Vương, hỏi Phó Tế An chuyện lá trà.
Phó Tế An biết y vì sao mà đến, nói: "Mộ ca ca, bây giờ nhất cử nhất động của ta đều bị Thái tử hắn thừa nhận, Cố tướng quân, ngươi nói nên xử trí như thế nào đây." Chung Triệu Phàm nhìn Cố Hách Viêm, giọng điệu mang theo trào phúng hỏi.
Cố Hách Viêm nói: "Vi phạm lần đầu, phạt ba mươi quân côn."
"Ba mươi quân côn?" Chung Triệu Phàm hừ lạnh, "Nam Cảnh Quân chúng ta đều phạt bốn mươi quân côn, ta nghĩ hiện nay hai quân cùng doanh, không thể chỉ theo quy củ của Dung Diễm Quân các ngươi."
Cố Hách Viêm ngước mắt nhìn Chung Triệu Phàm, im lặng chốc lát, gật đầu: "Được, bốn mươi quân côn."
Ánh mắt Chung Triệu Phàm có chút đắc ý, nhìn Hách Thiên Cần nói: "Được, đem quân côn đến, người phạm tội kia, còn không quỳ xuống?"
Hách Thiên Cần cắn răng, hắn ta đi tới trước mặt Cố Hách Viêm, nói: "Tướng quân, ta cam nguyện lĩnh phạt." Dứt lời, hai đầu gối rơi xuống đất, nhưng lưng vẫn giữ thẳng tắp.
Chung Triệu Phàm: "Lấy quân côn ra chưa?"
Tướng sĩ Nam Cảnh Quân: "Hồi chủ soái, lấy ra rồi."
Lúc Chung Triệu Phàm đang muốn hô 'đánh' thì Cố Hách Viêm đột nhiên mở miệng: "Đợi đã." Hắn chậm rãi ngước mắt, ánh mắt uy nghiêm nhìn toàn sân cuối cùng rơi vào trên người Trịnh phó úy đang ôm cánh tay bị thương kia, "Lúc Nam Cảnh Quân lãnh quân côn, là đứng lãnh sao?"
Chung Triệu Phàm ngẩn ra, nói: "Cố tướng quân, ngươi có ý gì?"
Cố Hách Viêm gằn từng chữ từng chữ, để gã nghe được rõ ràng: "Hai bên ẩu đả đều phải phạt."
Trong nháy mắt Trịnh Phó úy lập tức luống cuống: "Hắn đã đả thương cánh tay ta! Là các ngươi gây sự!"
Cố Hách Viêm từng bước đi tới trước mặt Trịnh Phó úy, mang theo sát khí làm người ta hoảng sợ, vẻ mặt nghiêm khắc ra mệnh lệnh: "Quỳ xuống."
Trịnh Phó úy không dám tiếp tục nhiều lời, gã ta nhìn Chung Triệu Phàm xin giúp đỡ, nhưng Chung Triệu Phàm nghiêng đầu, tránh ánh mắt của gã ta.
Trịnh Phó úy thấp đầu, hoảng sợ quỳ xuống.
Cố Hách Viêm: "Bốn mươi quân côn, đánh."
Một côn rồi một côn, nặng nề rơi trên lưng hai người quỳ dưới đất, toàn bộ quá trình Hách Thiên Cần cắn chặt răng hàm không nói tiếng nào, mà Trịnh phó úy cũng có chút tâm huyết, đồng dạng không hé răng.
Lúc đánh xong ba mươi côn, Cố Hách Viêm đột nhiên nói: "Dừng."
Tướng sĩ hành hình ngừng tay, khó hiểu nhìn Cố Hách Viêm.
Cố Hách Viêm nói: "Trên làm dưới theo, ta chính là Chủ soái Dung Diễm Quân, không lo quản giáo, lẽ ra nên cùng chịu tội, Hách Thiên Cần còn dư lại mười côn, ta thay hắn lĩnh phạt."
Một lời nói ra, bốn phía ồ lên.
"Tướng quân?!" Hách Thiên Cần hô, "Việc này không liên quan đến ngài! Ngài..."
Hắn ta còn chưa dứt lời, Cố Hách Viêm không nói gì đưa tay ngăn lại, Cố Hách Viêm nhìn hắn ta: "Đứng vững, lúc không cần ngươi cong đầu gối thì đừng cong."
Hách Thiên Cần đỏ viền mắt, gật đầu.
Chung Triệu Phàm khiếp sợ nhìn Cố Hách Viêm, nhưng gã tuyệt đối không nghĩ tới chính là Cố Hách Viêm vén áo bào lên, thật sự quỳ xuống! Đường đường là Chủ soái, vậy mà lại thay thủ hạ lĩnh phạt.
Cố Hách Viêm thờ ơ nói: "Đánh."
Tướng sĩ hành hình chần chừ không dám hạ côn.
Cố Hách Viêm lạnh giọng: "Động thủ."
Tướng sĩ hành hình chỉ có thể tiếp tục đánh, quân côn rơi vào trên lưng thẳng như tùng bách của Cố Hách Viêm, c*̃ng rơi vào trong lòng tất cả tướng sĩ Dung Diễm Quân.
Bên kia, Trịnh Phó úy đã ăn ba mươi côn lại tiếp tục chịu mười côn đã không chịu nổi, đau đớn mà kêu to lên tiếng.
Thế nhưng không ai để ý gã ta, ánh mắt của mọi người, đều rơi vào trên người Cố Hách Viêm.
Cố Hách Viêm không nói tiếng nào chịu xong mười côn, sau đó tay chống đầu gối, sống thẳng tắp đứng lên không cong nửa tấc, chủ soái Dung Diễm Quân đồ sộ sừng sững, lời nói mạnh mẽ hữu lực: "Chuyện hôm nay, tất cả mọi người lấy làm gương, nếu còn có người gây chuyện ẩu đả, không những phạt bốn mươi quân côn, mà còn trục xuất quân doanh, nói đến đây, mọi người ghi nhớ."
Ngạo cốt lân lân*, sợ gì chê trách.
(*Ngạo cốt lân lân [傲骨嶙嶙]: Chỉ tính cách kiêu ngạo, không khuất phục, bất khuất. Theo Baidu)
💬 Bình luận chương