Tô Tiểu Ly biết ý lùi ra khỏi đám đông, chờ đợi lần xuất kích tiếp theo.
Những người mua được vừa nhai đậu phộng, độ thơm giòn của đậu phộng kết hợp với sự k*ch th*ch của bộ phim đúng là bổ trợ cho nhau.
Đến lần thay cuộn phim thứ hai, đã có người chủ động gọi Tô Tiểu Ly lại, muốn mua gói đậu phộng mù tạt.
Trong tiếng reo hò bàn tán, “Địa Đạo Chiến” đã chiếu xong.
Chu Chí Dũng theo lệ cũ bật đèn đường, những người vẫn còn thòm thèm nói cười đứng dậy, nhốn nháo ùa về phía nhà vệ sinh và các góc của khu chợ.
Một số người chưa ăn tối đã chạy đến xí chỗ đẹp, chạy thẳng đến quán của thím Trần ăn mì.
Còn một số người sợ chỗ ngồi bị người khác chen mất, ngồi tại chỗ bắt đầu tán gẫu.
Sự tích cực của các chủ sạp nhỏ dâng cao, bắt đầu điên cuồng ghi điểm.
Cả khu chợ náo nhiệt phi thường, làm gì còn nửa điểm vắng vẻ.
Khoảng nửa tiếng sau, mọi người lục tục trở về ghế đẩu của mình.
Khác với lúc đến, bây giờ bên cạnh họ phần lớn đều bày thêm chút hoa quả tươi, đậu phộng hạt dưa các loại.
Còn có một ông anh lại vác cả một bao bột mì về, cười giải thích với người bên cạnh là nhà vừa hay hết, mua ở đâu chẳng là mua.
Bộ phim thứ hai là “Lư Sơn Luyến Ca”, phim quay ngoại cảnh thực tế ở Lư Sơn, cảnh đẹp bốn mùa luân phiên xuất hiện.
Một núi một sông, một đôi tình nhân, kim đồng ngọc nữ trong khung cảnh thơ mộng của thiên nhiên tình chàng ý thiếp.
Trong phim, cô gái trẻ nhanh ch.óng mổ một cái lên má chàng trai, nam chính kinh ngạc trừng lớn mắt, đỏ bừng mặt.
Không chỉ hai người trong phim đỏ mặt, mà rất nhiều khán giả bên dưới cũng đỏ mặt, theo bản năng đưa tay che mắt con trẻ nhà mình.
Đám đông phát ra sự xôn xao nhẹ.
Nụ hôn này, được mệnh danh là “Nụ hôn đầu tiên của điện ảnh Tân Hoa Quốc”.
Tâm trí Cố Phi Hàn dao động, chuyển sang cố làm ra vẻ bình tĩnh lén nhìn Tô Tiểu Ly.
Nha đầu này lại mang vẻ mặt bình thản nhìn chằm chằm vào màn chiếu, xem say sưa ngon lành.
Nhìn bộ dạng như đã từng thấy qua sóng to gió lớn của cô…
Thật cạn lời.
Anh bĩu môi, bất giác cảm thấy khô miệng.
Tô Tiểu Ly dường như cảm nhận được ánh mắt phía sau, bất giác nhìn ra sau.
Chỉ thấy Lâm Chính Trực đột ngột dời ánh mắt đi, sự mất tự nhiên hiện rõ bằng mắt thường, ngồi ngay ngắn thẳng tắp, nhưng tay chân lại luống cuống.
Cô sững sờ một chút, sau đó cảm thấy mới mẻ, sao cảnh sát Lâm lại…
May mà phim vừa chiếu xong một cuộn, Chu Chí Dũng bật đèn lớn.
Tô Tiểu Ly không kịp nghĩ nhiều, lập tức lao vào kế hoạch kiếm tiền lớn, nên làm gì thì làm nấy.
—
Sáng hôm sau bận rộn xong phiên chợ sáng, Chu Chí Dũng đi từng sạp thống kê chiến tích tối qua, đến cuối cùng cười đến mức không khép được miệng.
Không phải là tốt như ông vốn tưởng, mà là tốt ngoài sức tưởng tượng!
Các chủ sạp báo tin vui liên tiếp, ai nấy đều hớn hở ra mặt.
Có một chủ sạp bán được hơi nhiều, thậm chí không dám báo số liệu trước mặt mọi người, sợ các chủ sạp khác nói ông ta cướp tiền, cứ thế kéo Chu Chí Dũng vào góc khuất mới dám lẩm bẩm một câu.
“Lão Chu, tôi nói ông nghe, tối qua bán một buổi tối, bằng cả tháng trước gộp lại đấy!”
“Ông bán cái gì? Lợi hại thế!” Chu Chí Dũng vừa vui vừa nghi hoặc.
“Dầu gió đuổi muỗi!”
“Phụt!”
Chu Chí Dũng cười lớn, “Ông tài thật đấy!”
Chưa nói đến tối qua, chỉ nhìn tình hình phiên chợ sáng nay cũng có thể thấy, người đến rõ ràng đông hơn hôm qua.
Đây tất nhiên là hiệu ứng của việc chiếu phim, cũng là vì môi trường toàn bộ khu chợ đã tốt lên, cách tiếp khách cũng được cải thiện.
Dân chúng cũng chẳng mong gì khác, tự nhiên sẽ chọn khu chợ vừa vệ sinh vừa nhiệt tình.
💬 Bình luận chương