Nhưng vì vào đầu thế kỷ 20, một lượng lớn ngành sản xuất đã di dời đến các thành phố vệ tinh xung quanh các thành phố lớn, ngược lại trung tâm thành phố cứ đến đêm là vắng bóng người.
Những năm 70, nước Anh vì muốn phục hưng khu vực thành thị, đã đưa ra kế hoạch phát triển kinh tế ban đêm.
Chủ yếu chính là phát triển các loại quán bar, hộp đêm, vũ trường.
Kế hoạch này không chỉ khôi phục văn hóa quán bar truyền thống của nước Anh, mà còn cải thiện hiện tượng thành phố ma vào ban đêm ở khu vực trung tâm thành phố.
Dưới kế hoạch phục hưng như vậy, mọi người bắt đầu bước vào đó tiêu dùng sau một ngày bận rộn, k*ch th*ch sự phát triển của ngành giải trí.
Mặc dù vì nghiện rượu, đã gây ra những vấn đề xã hội mới như ẩu đả, vẽ bậy, tiếng ồn, rác thải, nhưng cũng tạo nên một lượng lớn các ban nhạc rock và kịch nói thể nghiệm.
“Tối nay chỉ được phép uống bia.” Trước khi vào cửa, Lục Tư Niên nghiêm mặt cảnh cáo Tô Tiểu Ly.
Oscar hiển nhiên là khách quen, có bàn riêng.
Sóng âm quá mạnh, trong sự ồn ào mấy người pha chế rượu lần lượt qua lớn tiếng chào hỏi anh ta, “Thưa các ngài, quý cô xinh đẹp, hãy thỏa thích tận hưởng freestlye của các vị!”
Tô Tiểu Ly ngẩng đầu nhìn.
Đối với cô mà nói, là một trải nghiệm hoàn toàn mới về thế giới.
Trên sàn nhảy biển người tấp nập, mọi người đã high đến nhịp điệu không thể dừng lại.
Không ngờ ở Kinh Thành chưa từng đến Monica nhảy disco, ngược lại không quản ngại đường xá xa xôi đến nước Anh nhảy disco?
Cũng là say rồi.
Nhớ đến Monica, tự nhiên lại nhớ đến tên khốn kiếp đang đi cùng người khác kia...
Nụ cười của Tô Tiểu Ly tối đi một chút.
Hai người đẹp đã qua khoác vai anh chàng đẹp trai Oscar, “Lâu rồi không gặp~ tiểu Oscar~”
Oscar không khách sáo, cũng không quan tâm có quen biết hay không, có nhớ hay không, mỗi bên một người đi high rồi.
Đây đại khái là phương thức tập thể dục duy nhất của anh ta.
Hèn chi vóc dáng lại đẹp như vậy.
Tô Tiểu Ly không xuống sàn, nhấp hai ngụm bia nhỏ, cơ thể đung đưa nhẹ nhàng theo điệu nhạc một lúc.
Tâm trạng thả lỏng ra một chút.
Lục Tư Niên bề ngoài có vẻ như đang thả rỗng theo điệu nhạc, thực chất lại chăm chú nhìn chằm chằm vào từng người đàn ông đi ngang qua, nhìn ai cũng thấy bỉ ổi.
Không sợ ngộ thương, chỉ sợ không thể phòng thủ chính xác.
Thao nát tâm.
Tô Tiểu Ly cười nhìn anh, “Hiếm khi đến đây, anh không xuống nhảy một lúc sao?”
Lục Tư Niên cười cười không nói, cạn một ngụm bia với cô.
Một nam sĩ đẹp trai đi về phía bàn của họ.
Lục Tư Niên lập tức cảnh giác nhìn người đó, giữa mày nhíu chặt, khuôn mặt sa sầm, nhìn chằm chằm vào Tô Tiểu Ly.
Anh chàng đẹp trai lại đến mời Lục Tư Niên.
Tô Tiểu Ly kinh ngạc cười, dành cho Lục Tư Niên một ánh mắt mang mùi xúi giục.
Không hổ là hủ quốc.
Bất kể ở đâu, Lục Tư Niên đều thu hút sự chú ý.
Nhan sắc lai tuyệt mỹ, vai rộng eo thon, cơ bắp săn chắc, chiều cao đạt chuẩn, lại có khí chất thượng thừa, hèn chi ngay cả đàn ông cũng bị mê hoặc.
Trên mặt Lục Tư Niên ửng đỏ một trận.
Đau đầu.
Anh trước tiên hung hăng trừng mắt nhìn Tô Tiểu Ly một cái.
Sau đó nhướng mày quả quyết từ chối gã đàn ông này, giọng điệu khá lạnh lùng: “Xin lỗi, không được, tôi sợ bạn gái tôi để ý.”
Tô Tiểu Ly: Phụt —!
Anh chàng đẹp trai bị từ chối thất vọng tràn trề, liếc nhìn Tô Tiểu Ly một cái.
Tô Tiểu Ly ánh mắt vô tội, dang hai tay, làm mặt quỷ.
— Chuyện này thực sự không trách tôi được a!
Thực chất trong lòng thầm oán trách.
— Chiêu trò của Lục Tư Niên quá cũ rích!
Anh chàng đẹp trai hậm hực bỏ đi.
Tô Tiểu Ly “mặc niệm hai giây” thay anh ta.
Lửa giận của Lục Tư Niên bốc lên.
Tô Tiểu Ly cười đến gập cả người.
“Lý do ấu trĩ như vậy. Lần đối phó với Lâm Nhị ở nhà hàng cũng là cái này.”
💬 Bình luận chương