Chiếc hộp còn lại, là cô tiện tay lấy trong lúc hoảng loạn, trên bàn trà của căn phòng nhỏ đó xếp ngay ngắn vài hộp.
Ở Anh Quốc cô đã xem qua rồi, cùng một góc độ với cuộn băng cô uống cà phê trong văn phòng, cuộn băng này là cảnh cô thảo luận vấn đề với vài người trong văn phòng.
Thứ cô đưa cho Lăng Nghĩa Thành là bản thì hai lần.”
Cố Phi Yên tiếp tục khuyên, “Tình cảm không thể nói hết là hết được, chị là phụ nữ chị hiểu mà. Phụ nữ ngoài miệng nói ân đoạn nghĩa tuyệt, thực ra trong lòng rất khó thực sự buông bỏ.”
“Chỉ cần hai bên vẫn còn thích nhau, có vấn đề gì cũng có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, em cũng có thể nói rõ những lời trong lòng cho em ấy nghe, tại sao lại đi đến bước đường này.”
Bờ vai Cố Phi Hàn khẽ nhún một cái, bộc lộ thần sắc muốn nói lại thôi.
Cố Phi Yên vỗ vỗ vai anh, “Theo chị về đi, tin chị, Tiểu Ly đối với em sẽ không tuyệt tình như vậy đâu.”
Cố Phi Hàn dùng hai tay ôm mặt, mặc cho nước mắt lăn dài.
Sự thật vốn dĩ đã tồn tại, trốn được nhất thời, không trốn được cả đời, cuối cùng anh cũng về nhà Tiểu Ly.
Tô Tiểu Ly không có ở nhà.
Lục Tư Niên lại ở đó, giống như cố ý đang đợi anh.
Lục Tư Niên nhíu mày, như lâm đại địch.
Chỉ vào mấy chiếc thùng lớn và một chiếc két sắt đặt ngoài cửa sổ, “Bên trong đều là đồ của cậu, kiểm kê cho kỹ, không có vấn đề gì thì mang đi, để lại chìa khóa nhà.”
Tay chân Cố Phi Hàn tê rần, không nói gì.
“Ly Doanh Cao Khoa tạm thời sẽ không rút vốn khỏi công ty cậu, nhưng giữ quyền rút vốn bất cứ lúc nào, đối với cậu, cũng giữ quyền khởi kiện bất cứ lúc nào.” Giọng Lục Tư Niên lạnh như băng.
Anh vốn định một lần cắt đứt mọi liên hệ giữa Tô Tiểu Ly và Cố Phi Hàn.
Nhưng không biết tại sao, Tô Tiểu Ly rõ ràng đã quyết định ân đoạn nghĩa tuyệt, lại không đồng ý rút vốn, chỉ nói đó là hai chuyện khác nhau.
Lục Tư Niên tức giận, anh gọi điện cho ông nội, muốn Lục lão gia t.ử khuyên nhủ Tô Tiểu Ly.
Đáng tiếc ngay cả Lục lão gia t.ử cũng không đồng ý rút vốn, chỉ thở dài một câu: “Tiểu Ly là một đứa trẻ có tầm nhìn.”
Lục lão gia t.ử vừa không cho Lục Tư Niên tự ý rút lại phần vốn đầu tư đó, cũng không hy vọng Lục Tư Niên vì bảo vệ Tiểu Ly mà làm ra hành động quá khích, chỉ bảo anh tôn trọng ý kiến của bản thân Tiểu Ly.
Lục Tư Niên bất đắc dĩ, chỉ có thể cứng miệng.
Lấy câu này ra để chặn anh, coi như là một sự “đả kích báo thù” nho nhỏ.
Cố Phi Hàn vẫn không mở miệng, chỉ là mí mắt bất giác nhấc lên, cực kỳ nghiêm túc nhìn Lục Tư Niên một cái, dường như đang suy nghĩ lời anh nói.
Chợt nhớ đến bức thư viết tay Tiểu Ly đưa cho anh.
— “Cố Phi Hàn, hy vọng em có thể cùng anh, bước đi trên con đường vô cùng gian nan, nhưng lại sục sôi nhiệt huyết này. Cùng nhau trưởng thành, mãi mãi trưởng thành.”
💬 Bình luận chương