Cứ tiếp tục thế này, nắp quan tài của bố Tô Kiến Quốc sắp không giữ nổi nữa rồi!
“Cậu muốn bị cháu trực tiếp tố cáo, vào trong đó ngồi? Hay là muốn theo cháu về nhà?”
Ánh mắt Tô Tiểu Ly sắc bén, giọng nói giống như lưỡi dao treo lơ lửng trên đỉnh đầu Chương Vũ.
Sau lưng Chương Vũ chợt toát ra một tầng mồ hôi lạnh, bắp chân run lên hai cái.
Bé ngoan, Tiểu Ly nói gì cơ?
Tố cáo?
Vào trong?
Mồ hôi lạnh của Chương Vũ “tí tách” rơi xuống đất.
Cô cháu gái này gã rất hiểu, thị phi đen trắng vô cùng rõ ràng.
Chuyện tố cáo này, chưa biết chừng con bé thực sự có thể làm ra được!
Gã cũng không phải không rõ, những chuyện gã từng làm, tuyệt đối là liên tục thăm dò trên ranh giới của pháp luật (chưa từng làm, không thừa nhận, đừng nói bừa).
Chỉ là trước đây lúc lêu lổng cùng đám bạn bè xấu, luôn cảm thấy trời là lớn nhất đất là thứ hai, ông đây chính là thứ ba, trong đầu căn bản không có không gian trống để nghĩ đến những thứ này.
Bây giờ bị Tô Tiểu Ly chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ này…
Chương Vũ lần đầu tiên cảm thấy bản thân căng thẳng như vậy.
“Về nhà!”
Đó là điều bắt buộc phải chọn.
Tô Tiểu Ly gật đầu.
Thế này còn nghe được.
“Vậy cậu thề đi!” Tính bướng bỉnh nhỏ của Tô Tiểu Ly vẫn đang chống đỡ ở đây.
Chương Vũ đau đầu không thôi.
“Cậu, cậu… thề, nếu còn lăn lộn xã hội đen nữa, cậu chính là ch.ó! Không cần cảnh sát bắt cậu, trực tiếp để bố cháu đưa cậu đi!”
Vừa dứt lời, tiếng đập cửa đột nhiên vang lên.
“Rầm! Rầm!”
“Chương Ngư ca, có cần bọn em vào trong thay anh xử lý con ranh đó không?” Một giọng nói thô kệch hét lên.
Chương Vũ: “…”
Tôi thực sự cảm ơn cậu, người anh em tốt của tôi.
Gã mặt không cảm xúc mắng lại, giọng điệu lạnh lùng, “Ngậm miệng! Ngoan ngoãn đợi đó cho tao!”
Bên ngoài cửa im bặt.
“Nhưng…” Chương Vũ lẩm bẩm một chút.
“Sao thế? Không nỡ bỏ vinh quang này à?” Ánh mắt Tô Tiểu Ly lạnh lẽo, tưởng Chương Vũ muốn nuốt lời.
“Không! Đã nói về nhà, cậu nhất định sẽ làm lại cuộc đời!” Khẩu khí này của Chương Vũ ngược lại không hề xẹp xuống.
“Nhưng nói thế nào thì ở đây cũng có một mớ người một mớ việc, rất khó nói đi là đi ngay được.”
Gã do dự, thực sự không phải vì muốn tiếp tục ra vẻ trên con đường này.
Sở dĩ vẫn nhảy nhót qua lại giữa việc về và không về, dao động điên cuồng, là vì gã vốn là người trượng nghĩa.
Gã ngược lại có thể vỗ mông về nhà rồi, anh em phải làm sao, còn tiếp tục nhắm mắt đi đến cùng trên con đường này sao?
Không về, đã hứa với cô cháu gái rồi, gã sao có thể làm cái chuyện tự vả vào mặt mình được?!
Tô Tiểu Ly đi vòng quanh Chương Vũ hai vòng, im lặng vài giây.
Chuyện của người khác cô không quản được, nhưng chuyện của Chương Vũ…
Cô quyết định thêm quả cân vào một đầu cán cân trong lòng Chương Vũ.
Mặc kệ dùng chiêu gì, cứ vớt người về trước đã rồi tính.
Trong nháy mắt, Tô Tiểu Ly nhập vai diễn tinh, Bậc Thầy Trà Nghệ đại phát.
“Cậu út, cậu không biết đâu, khoảng thời gian này cháu đã trải qua những gì…”
Cô dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất, miêu tả sự ức hiếp của Trương Hồng Binh, sự tàn nhẫn của Tô Lan Anh và Thường Phượng Nga, sự bi thảm của bản thân thành địa ngục trần gian.
Biểu cảm bình tĩnh, tốc độ nói không nhanh không chậm.
Tủi thân và hoang mang cùng hiện, nhẫn nhịn và tan vỡ song hành.
Nói đến chỗ đau đớn nhất, cũng chỉ có đáy mắt rưng rưng ánh nước nhạt, giọng nói xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào.
Nước mắt lưng tròng, cô ngẩng đầu lên, ra sức kiềm chế không để chúng rơi xuống.
Cô càng ra vẻ như vậy, càng giống như đang cố nhịn đau thương.
Cho đến giờ phút này, gặp được cậu ruột, nỗi đau và sự bi thương cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm, không thể khống chế bản thân được nữa…
Thấy cậu như thấy mẹ a!
Cậu út!
Chương Vũ: “Nô lệ của con gái” giai đoạn cuối… online cầu phương án điều trị, đợi gấp.
💬 Bình luận chương