Tô Tiểu Ly nghe ông ta giới thiệu, chỉ cười cười không tiếp lời.
Ánh mắt chủ tiệm lóe lên, đích thân chọn hai chiếc có hộp thiếc đóng gói, một chiếc màu xanh đậm, một chiếc màu đen.
“Cô em muốn tặng người ta đúng không, vậy chọn cho cô em loại có hộp đóng gói, hai mẫu này đều là 20 tệ một hộp, thắt lưng da cao cấp!”
Tô Tiểu Ly nhận lấy thắt lưng nhìn một cái, còn chưa kịp mở miệng, phía sau đã có một người đàn ông khoảng 30 tuổi sáp tới.
Người đàn ông mở miệng là nói ngay: “Ông chủ, thắt lưng này đều là 20 tệ một hộp? Nhìn là biết da thật rồi, bao bì hộp thiếc này cũng không tồi, làm quà tặng rất hợp. Được rồi, lấy cho tôi một chiếc màu đen đi.”
Ánh mắt chủ tiệm khẽ động, lập tức vừa nhiệt tình vừa thành thạo chào hỏi, đóng gói chiếc thắt lưng màu đen lại.
Tay ông ta bận rộn, miệng cũng không ngừng, “Đây chính là hàng xuất khẩu đấy, ở nước ngoài bán mười mấy đô la. Đừng nói nước ngoài, ngay cả ở trung tâm thương mại lớn cũng phải bán năm sáu chục tệ! Anh mua được món hời rồi!”
Nhìn có vẻ như lời này là nói với người đàn ông mua thắt lưng, thực chất mắt ông ta lại không ngừng liếc về phía Tô Tiểu Ly.
Người đàn ông 30 tuổi từ lúc bước vào đến lúc giao tiền rời đi, tổng cộng chưa mất đến năm phút đồng hồ.
Tô Tiểu Ly miết mép thắt lưng trong tay, mày ngài thanh lãnh, thần sắc nhạt nhẽo.
Chủ tiệm nói chắc như đinh đóng cột, cô thì, nghe như gió thoảng qua tai.
Da thật lớp đầu tiên tốt không có độ bóng cao như vậy, mà là hơi ngả màu nhám.
Tổng thể trơn nhẵn, mềm mại, có tính đàn hồi, bề mặt còn có lỗ chân lông và vết gân không đều.
Còn loại chủ tiệm giới thiệu cho cô, đừng nói là lớp đầu tiên, ngay cả da lớp hai, da tái sinh cũng không phải.
Toàn là giả da, bề mặt rít, cứng nhắc, độ mềm kém.
Thắt lưng như vậy, đoán chừng dùng chưa được hai tháng sẽ bong tróc.
Người đàn ông vừa nãy vừa lên đã mua một chiếc thắt lưng kia…
Nếu không phải là kẻ ngốc, thì chắc chắn là “cò mồi”.
Chủ tiệm thấy cô không cắn câu, lặng lẽ nghiêng người ra hiệu ra bên ngoài ở chỗ khuất tầm nhìn, ngay sau đó lại có hai người phụ nữ béo đeo khẩu trang bước vào.
Hai người giả vờ như đang rất hứng thú, hỏi đông hỏi tây, dùng hết mọi cách nói bóng nói gió lừa gạt.
Tô Tiểu Ly không muốn ham chiến, đặt thắt lưng xuống định rút lui.
Chủ tiệm nháy mắt một cái, hai người phụ nữ béo trái phải kẹp chặt lấy Tô Tiểu Ly.
Tô Tiểu Ly sững sờ, không nhúc nhích nữa.
Ô hô!
Đây là định ép mua ép bán sao?!
Tô Tiểu Ly cứ thế lạnh lùng nhìn chủ tiệm, trên mặt chủ tiệm đã không còn ý cười.
“Cô em, cô em vào tiệm của tôi, kén cá chọn canh, không mua chút gì thì không nói nổi đâu nhỉ.”
Tô Tiểu Ly phóng cho ông ta một ánh mắt sắc như dao.
“Nếu tôi cứ không mua thì sao?”
“Không mua? Không sợ cô em không mua đâu.”
Chủ tiệm cười khẩy, “Vào cái tiệm này của tôi, còn chưa có ai về tay không đâu.”
Nói rồi, ông ta đưa một ánh mắt cho hai người phụ nữ béo, hai người đó nói là làm định giật túi xách của Tô Tiểu Ly.
Mẹ kiếp!
Thế này cũng được sao?
Cướp trắng trợn a!
Tô Tiểu Ly thấy tình thế không ổn, lập tức đổi một khuôn mặt tươi cười.
“Đừng! Ông chủ, mở cửa làm ăn, chính là cầu tài mà! Tôi mua! Tôi mua còn không được sao?”
“Sớm biết điều như vậy không phải tốt rồi sao?”
Chủ tiệm gật đầu, hai người phụ nữ béo lúc này mới buông tay đang nắm chặt ba lô ra.
Tô Tiểu Ly giả vờ kéo khóa túi xách, thực chất mắt luôn nhìn chằm chằm ra ngoài tiệm, muốn tìm cơ hội trốn thoát.
Cọ tới cọ lui, mắt thấy thời gian kéo khóa này, dài đến mức sắp mài mòn hết kiên nhẫn của chủ tiệm rồi…
💬 Bình luận chương