May mà bà nội Tô giàu kinh nghiệm, Tô Tiểu Ly lại nhanh nhẹn, nửa buổi sáng, hai người lại bắt được 3 con vịt, nhặt được hơn 40 quả trứng vịt trời.
Hai bà cháu bàn bạc một chút, quyết định tạm thời chừa cho bầy vịt trời còn lại một con đường sống, nếu thật sự đuổi cùng giếc tận, e là sau này sẽ không còn trứng vịt để nhặt nữa.
Những con vịt trời đã bắt được vẫn hầm lên bán như cũ, bà nội Tô mua rượu trắng nồng độ cao và muối hạt ở hợp tác xã mua bán, đem toàn bộ trứng vịt muối thành trứng vịt muối.
Tô Tiểu Ly nảy ra ý định nhất thời, dứt khoát mua thêm chút diêm, đường trắng các loại, cắt một cân thịt ba chỉ béo ngậy, định xuống nông thôn đổi chút nông sản có thể chế biến mang về.
Cô đạp chiếc xe đạp mượn được, lắc lư trên con đường đất đi về phía nông thôn.
Đạp xe xóc nảy suốt hơn hai mươi dặm đường, Tô Tiểu Ly tìm đến nhà đội trưởng đội hai công xã Chu Nhạc cũ, nay là trưởng thôn Nam Chu Nhạc Tô Ngọc Hòa.
Đầu thập niên 80, quốc gia đẩy mạnh chính sách chuyển đổi dần từ công xã sang chính quyền xã, đồng thời chỉ rõ nông thôn thực hiện “chế độ khoán sản lượng đến hộ gia đình”.
Công xã Chu Nhạc vốn được chuyển đổi từ sự liên kết của sáu ngôi làng tự nhiên “Đông, Nam, Tây, Bắc, Chân, Cao”.
Đội hai chính là thôn Nam Chu Nhạc, bây giờ lại đổi về tên cũ, Tô Ngọc Hòa làm đội trưởng đội hai nhiều năm, rất có uy tín ở thôn Nam Chu Nhạc, hiện giờ tiếp tục làm trưởng thôn.
Tiếc là hôm nay Tô Ngọc Hòa không có nhà, cũng không ra đồng làm việc, mà đã đến viện phúc lợi duy nhất của toàn xã.
Tô Tiểu Ly giao thịt ba chỉ cho vợ của Tô Ngọc Hòa là Ngô đại nương, hàn huyên vài câu hỏi rõ vị trí, liền đi thẳng đến viện phúc lợi.
Lúc này, Tô Ngọc Hòa đang ngồi trong phòng gác cổng của viện phúc lợi hút thuốc giải sầu.
Xã lập ra viện phúc lợi này hai năm trước, ủy nhiệm ông đến quản lý, bên trong toàn là những người già ngớ ngẩn, mù, điếc, câm, góa bụa, huyện lại không rót được kinh phí xuống.
Cả cái viện phúc lợi nghèo rớt mùng tơi, mắt thấy sắp tan đàn xẻ nghé đến nơi rồi.
Tô Ngọc Hòa đang sầu não ở đây.
“Ông Tô, ông ở đây ạ.” Tô Tiểu Ly dựng xe đạp xong liền chào hỏi.
“Cháu là…” Tô Ngọc Hòa nghe tiếng ngẩng đầu lên, một cô bé thanh tú ngoan ngoãn đứng trước mặt, nhất thời không nhận ra là ai.
Tô Tiểu Ly cười nói: “Ông Tô, cháu là con gái của Tô Kiến Quốc, Tô Tiểu Ly đây ạ, cháu đến nhà tìm ông, kết quả đại nương nói ông đang bận ở đây.”
“Ây da, cháu là con gái nhà Kiến Quốc à, đã lớn thế này rồi sao, bà nội cháu vẫn khỏe chứ.” Tô Ngọc Hòa lập tức nhiệt tình hẳn lên.
Nhắc đến Tô Kiến Quốc, ông quá quen thuộc rồi.
Sinh viên đại học đầu tiên của thôn Nam Chu Nhạc, sau khi về huyện lại dẫn dắt bà con xây dựng hồ chứa nước Chu Nhạc, giải quyết vấn đề lớn hạn hán mùa xuân ngập lụt mùa hè suốt mấy chục năm qua của vùng đất này.
Năm xưa Tô Kiến Quốc thi đỗ đại học, còn là Tô Ngọc Hòa tổ chức người dân cả làng, mỗi nhà gom góp 3 hào 5 hào được hơn 30 tệ và một túi bánh ngô bột khoai lang, tiễn ông lên tàu hỏa.
Mỗi lần Tô Kiến Quốc về quê, đều đến nhà Tô Ngọc Hòa ngồi chơi, quan hệ giữa hai nhà thực sự rất tốt.
Bốn năm trước Tô Kiến Quốc qua đời khi tuổi đời còn trẻ, sau đó mẹ của Tô Tiểu Ly là Chương Vận đi bước nữa sang huyện bên cạnh, sự qua lại giữa hai nhà mới tạm thời dừng lại.
Tô Ngọc Hòa nhìn Tô Tiểu Ly vui vẻ như nhìn thấy cháu ruột của mình.
“Cháu gái, hôm nay sao lại nhớ về làng thế này?”
Ông gọi Tô Tiểu Ly ngồi xuống.
“Ông Tô, cháu tính về làng thu mua chút nông sản, muốn nhờ ông giúp tuyên truyền một chút ạ.”
Tô Tiểu Ly đi thẳng vào vấn đề nói rõ mục đích đến.
Tô Ngọc Hòa ngạc nhiên: “Sao thế, cháu gái, cháu không đi học nữa à?”
“Không, không ạ, chắc chắn phải đi học chứ, không thể làm mất mặt làng mình và bố cháu được, cháu đang vừa học vừa làm, là để tích cóp chút học phí thôi ạ.”
Tô Ngọc Hòa lúc này mới gật đầu.
Đã bảo mà, con bé là con cái nhà sinh viên đại học, sao có thể không đi học được chứ.
💬 Bình luận chương