*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lá thư khoa nhận được, nội dung bên trong cũng không được công khai, nhưng khác hẳn với lá thư bất hợp lý có lỗ hổng báo cáo Phó Nhất Kiệt và Tưởng Tùng là người đồng tính, bức thư này đơn giản, sáng rõ, ngoài nội dung trên bản photo rồi nữa đúng không,” Phó Khôn cười ha ha một tràng, “Đọc ít Tri Âm* quá mà.”
*là tên một tờ báo phụ nữ, giống kiểu tâm sự eva
Phó Nhất Kiệt hắng giọng: “Nàng si tình nổi giận cắt chim.”
“…Em ác quá!” Phó Khôn sặc một cái, “Mau lăn ra đây!”
“Ừ, chờ đấy, em dẫn người ra thề sống thề chết bảo vệ chim chóc cho anh.”
Phó Nhất Kiệt cùng người trong phòng đi ra cổng trường, lúc nhìn thấy Phó Khôn nó suýt nữa thì không kiềm chế được, muốn lao tới, nghĩ tới cảm thụ của người khác, nó chỉ có thể gọi từ xa xa một tiếng: “Phó Khôn ——“
Phó Khôn cười phất tay với nó.
“Mau mau…” Phó Nhất Kiệt giục, rảo bước chân.
Tưởng Tùng đi theo sau nó, nói rất khẽ một câu: “Lại kích động thành như thế.”
Phó Nhất Kiệt hơi dừng lại, quay đầu nhìn bạn.
“Đi,” Tưởng Tùng vỗ lên vai nó một cái, chạy về phía trước, “Chết đói rồi!”
Phó Nhất Kiệt có thể coi là tóm được cơ hội, nhanh chóng chạy về phía Phó Khôn, lúc vọt tới trước mặt Phó Khôn, Phó Khôn đứng trung bình tấn, Phó Nhất Kiệt xông tới va mạnh vào người anh, rồi lén lút không một dấu vết nhẹ nhàng nắm lên eo anh một cái.
“Em chào anh,” Tưởng Tùng vẫn rất lễ phép chào hỏi Phó Khôn.
“…Ngoan,” Phó Khôn nhìn Tưởng Tùng, trước đây cậu thấy Tưởng Tùng cũng chỉ là một thằng nhóc như Phó Nhất Kiệt, nhưng từ sau khi Phó Nhất Kiệt kể chuyện của Tưởng Tùng cho cậu, cậu vẫn có một cảm giác gì đó khó nói rõ về Tưởng Tùng, “Lần nào cũng gọi anh nghiêm túc như thế, nghe như gọi chú ấy.”
“Ký ức thời ấu thơ sâu sắc mà, anh.” Tưởng Tùng nói.
“Em chào anh,” Hứa Hào và Ngũ Bình Sơn cũng chào cùng Tưởng Tùng.
“Rồi, được rồi được rồi, chào mấy đứa, đi ăn cơm thôi,” Phó Khôn đưa tay khoát lên vai Phó Nhất Kiệt, muốn ôm nó lại, nhưng rất nhanh đã thả tay ra, “Sao lại không tiện tay vậy nhỉ…”
“Để em.” Phó Nhất Kiệt cười, duỗi tay ra ôm lấy cậu, rồi tiến tới bên tai cậu, nhỏ giọng nói, “187 rồi.”
“Vớ vẩn, nửa năm cao lên hai phân, coi ông chủ nhà ăn mấy đứa là Lưu Vĩnh Hảo* đấy à.”
*là tỷ phú Trung Quốc, đại loại là ông này bắt đầu lập nghiệp từ thức ăn chăn nuôi.
“Thế sao anh lại không tiện tay?”
“Anh mày thấp đi chứ sao.”
Xung quanh trường không có nhà hàng nào ra trò cả, đều là mấy thứ đại chúng rẻ tiền như lẩu rồi món xào, Phó Khôn vòng vèo cả buổi, vốn là định mời mấy đứa một bữa ăn ngon, giờ không thể nào lấy chất lượng thủ thắng được, đành phải dùng số lượng.
Tìm một quán lẩu đầu cá*, gọi thêm đồ nhúng lẩu, rồi gọi thêm một đống món nữa, bọn họ xắn tay áo lên bắt đầu cắm mặt vào ăn.
Ăn một mạch tới tận đáy nồi rồi, mới bắt đầu chậm rãi vừa uống vừa trò chuyện.
Bởi vì Lưu Vĩ là ngôi sao lớn nhất sáng nhất dạo gần đây, nên đề tài bất tri bất giác lại bị chuyển lên người cậu ta.
Chuyện Lưu Vĩ sau đó thế nào, Phó Nhất Kiệt vẫn chưa hề kể tỉ mỉ cho Phó Khôn, nó sợ Phó Khôn lo lắng, nên cũng chỉ kể qua loa, lúc nghe thấy Hứa Hào mặt đỏ bừng nói tới những chuyện này, Phó Khôn nhíu mày, rồi liếc mắt nhìn Phó Nhất Kiệt.
Cậu hối hận vì đã không lại đây sớm hơn, trước đó Phó Nhất Kiệt bị người ta giở trò sau lưng như vậy, phải chịu bao nhiêu áp lực?
Phó Nhất Kiệt từ nhỏ đã được chiều, chưa bao giờ bị bắt nạt, càng không bị người ta hãm hại như vậy, Phó Khôn nhìn khóe miệng Phó Nhất Kiệt trước sau vẫn luôn mỉm cười, đột nhiên thấy rất đau lòng.
Cậu duỗi tay xuống dưới bàn, nhẹ nhàng vỗ lên chân Phó Nhất Kiệt, Phó Nhất Kiệt quay mặt qua, nhỏ giọng nói một câu: “Không sao thật mà.”
Ăn cơm xong, mấy người họ đều đã uống không ít, ai cũng hai mắt đăm đăm nhìn xuống chân khỏi trượt, tửu lượng của Tưởng Tùng vẫn còn tạm, mà lúc đứng lên cũng lảo đảo mấy cái.
Phó Nhất Kiệt dứt khoát treo luôn lên người Phó Khôn không buông tay, vốn là lâu lắm rồi không được nhìn thấy Phó Khôn mà nó nhớ nhung không chịu nổi chỉ hận không thể vừa hôn vừa gặm vừa cắn mấy cái, giờ uống rượu vào, lại càng dính chặt không buông.
“Mấy đứa có chừng ấy tiền đồ,” Phó Khôn bất đắc dĩ thở dài lấy ví ra trả tiền, kéo Phó Nhất Kiệt ra khỏi quán, rồi nhìn mấy đứa đang lâng lâng bên cạnh, “Anh đưa mấy đứa về.”
“Không cần,” Phó Nhất Kiệt ôm cậu, cằm vẫn luôn đặt lên bả vai cậu, giơ ngón tay lên chỉ một vòng, cuối cùng dừng lại ở Tưởng Tùng, “Cậu ấy, mỗi tay xách một đứa là về được.”
“Chính nó cũng có lết được đâu.” Phó Khôn nhìn kỹ trạng thái của Tưởng Tùng.
“Về ký túc xá thôi thì không thành vấn đề,” Tưởng Tùng cười, phóng khoáng dang hai tay, tay trái Hứa Hào tay phải Ngũ Bình Sơn kéo về phía mình, ba người va vào nhau: “Bọn em đi về đây, anh, anh nghỉ ngơi sớm đi.”
Tay Phó Nhất Kiệt vẫn luôn vòng lên cổ Phó Khôn, Phó Khôn vì giữ vững hô hấp, không thể không lấy tay nửa kéo nửa tha nó về phía khách sạn.
“Một Khúc,” Phó Khôn vừa đi vừa nói, “Em mà buồn nôn thì thả tay ra, đừng có mà nôn lên cổ anh.”
“Nôn lên mặt anh.” Phó Nhất Kiệt vừa mở miệng ra đã cười ngây ngô.
Phó Khôn nghiêng đầu đi liếc mắt nhìn nó, thằng nhóc này cứ uống rượu vào là thích cười ngu như này: “Em cứ thử xem, có tin anh vứt em cho em tỉnh rượu ở đây luôn không.”
“Không tin,” Phó Nhất Kiệt tiếp tục cười ngây ngô, “Anh… làm sao nỡ thế được.”
Hơi thở của Phó Nhất Kiệt phả lên tai Phó Khôn, nóng hầm hập, khiến cả người Phó Khôn đều hơi đổ mồ hôi, cậu cười: “Hiểu rõ anh thế.”
Phó Khôn trước đó đã đặt một phòng đôi ở khách sạn, vừa lôi vừa tha Phó Nhất Kiệt vào phòng ném được lên giường xong, cậu đã bị hành cho cả người đẫm mồ hôi.
“Em nằm một lúc đi, anh đi tắm,” Phó Khôn lật ngửa Phó Nhất Kiệt đang nằm sấp lại, “Anh không đóng cửa, em thấy khó chịu thì vào mà nôn, nghe thấy chưa?”
“Nghe thấy rồi.” Phó Nhất Kiệt nhắm hai mắt trả lời.
“Tửu lượng của em cũng quá là phế,” Phó Khôn nhỏ giọng lầm bầm đi vào nhà tắm, “Hai lạng hát ba lạng ngủ…”
Nghe thấy lời Phó Khôn nói, Phó Nhất Kiệt lại nhắm mắt nằm trên giường cười ngây ngô, qua một lúc lâu mới ngừng lại được.
Đúng là tửu lượng nó không tốt, giờ nhắm mắt lại vẫn cảm giác cả người lẫn giường đang xoay vòng.
Trước đây, ý nghĩ to gan nhất đối với Phó Khôn, chính là hi vọng có một ngày nó uống rượu cùng Phó Khôn, nhân lúc Phó Khôn say thì lén lút hôn một cái sờ một cái, giờ nhìn lại, hy vọng này nhất định phải vứt vào khoảng không, nó không nghĩ ra nổi, Phó Khôn sao lại uống giỏi vậy chứ?
“Tại sao lại thế cơ chứ…” Phó Nhất Kiệt lầm bầm mơ hồ không rõ, “Tửu thánh à….”
Phó Khôn ở trong phòng tắm mới vừa c** q**n áo xối ướt đầu, Phó Nhất Kiệt đột nhiên bám lên khung cửa lảo đảo đi vào.
“Buồn nôn à?” Phó Khôn nhanh chóng quay đầu lại hỏi nó.
“Không nôn,” Phó Nhất Kiệt một tay chống lên tường, một tay k** kh** q**n, “Muốn xuy xuy.”
“…Em xuy đi.” Phó Khôn quay đầu lại tiếp tục tắm.
Tắm nửa ngày vẫn chưa nghe thấy xuy xuy chảy, cậu quay đầu lại, nhìn thấy Phó Nhất Kiệt đang nhíu mày giật qua giật lại cái khóa kéo, cậu thở dài: “Không kéo ra được à?”
“Anh mua cho em quần đểu!” Phó Nhất Kiệt cúi đầu nhỏ giọng quát, “Em còn không dám kéo mạnh!”
“Mạnh đi, hỏng thì hỏng,” Phó Khôn cười, tắt nước đi, đỡ cho bắn vào Phó Nhất Kiệt.
“Em còn lâu mới sợ hỏng! Em sợ mắc vào chim!” Phó Nhất Kiệt chép miệng.
“Đệt,” Phó Khôn không nhịn nổi cười, kéo tay Phó Nhất Kiệt ra, rồi k** kh** q**n xuống cho nó, “Tiểu đi.”
“Lấy ra.”
“Lấy cái gì ra.”
“Không lấy ra làm sao em tiểu được!”
“Phó Nhất Kiệt anh cho em một trận bây giờ, uống tí rượu vào ra vẻ ông nội đấy à, tiểu thì tiểu đi còn phải có người lấy chim ra hộ em?” Phó Khôn đẩy nó một cái, “Tiểu nhanh đi anh còn đang tắm đây.”
Phó Nhất Kiệt hơi váng đầu, bị anh đẩy một cái, cứ thế va luôn vào tường, “Buồn tiểu chết…”
“Ai…” Phó Khôn bất đắc dĩ đi tới, kéo cạp quần nó ra, “Em đừng có mà tiểu lên tay anh đấy.”
“Ừm.” Phó Nhất Kiệt nghiêm túc gật đầu.
Phó Khôn cắn nhẹ răng, kéo q**n l*t nó xuống, nói thật, động tác này trong mắt Phó Nhất Kiệt đã uống mơ màng rồi, chắc không có cảm giác gì, nhưng trong mắt Phó Khôn còn chưa uống nổi tí chóng mặt nào, thật sự là hơi…
Lúc nhìn thấy Phó Tiểu Kiệt nhảy ra ngoài, Phó Khôn nhanh chóng rút tay về, nắm lấy áo Phó Nhất Kiệt xoay nó quay mặt vào bồn cầu, “Đúng chỗ rồi đấy mau tiểu đi!”
“Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước*…” Phó Nhất Kiệt chống tay lên tường, bắt đầu tiểu, “Anh, anh không lấy tay đỡ mà không bị tè xuống giày à?”
“Anh tè lên mặt mày!” Phó Khôn muốn nổi cơn giận cũng chẳng có cách nào.
Phó Nhất Kiệt tiểu xong, quần cũng không buồn kéo, cứ thế lê chân, sau đó quay người lại ôm lấy Phó Khôn, áp cả người lại gần, Phó Khôn bị đẩy tới mức sau lưng chạm vào công tắc vòi hoa sen: “Em làm gì đấy?”
“Rửa tay.” Phó Nhất Kiệt gác cằm lên vai cậu, tay vòng ra sau lưng cậu vặn vòi, nước từ bên trong vòi hoa sen phun ra ngoài, bắn cả người cả mặt cậu đầy nước.
Sau lưng Phó Khôn chạm vào công tắc, tư thế rất khó chịu, giờ đột nhiên cả người cứng đờ, muốn đẩy Phó Nhất Kiệt, tay lại không động đậy, muốn nói gì đó lại không mở miệng được.
Nước cứ lẳng lặng xối như vậy mấy phút, Phó Nhất Kiệt đột nhiên đứng thẳng dậy như giật mình, trợn trừng mắt nhìn cậu: “Làm sao thế!”
“A?” Phó Khôn sững sờ, không hiểu nó này là có ý gì.
Trên tóc Phó Nhất Kiệt vẫn đang nhỏ nước, che khuất nửa hai mắt, qua một lúc mới mê mê man man nói một câu: “Em đang ngủ à?”
Chưa chờ cho Phó Khôn nói chuyện, nó đã quay người lắc lư ra khỏi buồng tắm, còn suýt nữa bị vấp chân phải quần ngã.
“Quần áo ướt hết rồi, cởi ra đi!” Phó Khôn ở trong phòng tắm hô to một tiếng, nhanh chóng vừa xối vừa xoa, qua loa tắm rửa xong.
Lúc vào phòng, cậu nhìn thấy Phó Nhất Kiệt quấn quần áo ướt sũng, nằm lỳ trên giường, đã ngủ rồi, ga giường cũng bị ướt một mảng lớn.
“Phiền chết tôi rồi!” Phó Khôn đi qua vỗ một cái lên mông Phó Nhất Kiệt.
Phó Nhất Kiệt vẫn nằm sấp không hề động đậy, đến hừ cũng chẳng thèm hừ một tiếng.
Phó Khôn thở dài, lật nó nằm ngửa lại, rồi lại chật vật cởi hết quần áo ướt sũng trên người nó ra, ném qua một bên.
Lúc cởi tới q**n l*t, Phó Khôn hơi do dự, cuối cùng vẫn cởi cả q**n l*t, rồi lục lọi ra một cái q**n l*t trong túi mình, mặc vào cho Phó Nhất Kiệt.
Làm xong một loạt việc này, Phó Khôn đã cả người đầm đìa mồ hôi, tắm như không tắm.
“Một Khúc,” Cậu qua vỗ lên mặt Phó Nhất Kiệt, “Hai ta đi qua giường bên kia ngủ đi? Bên này ướt….”
“Ừm.” Phó Nhất Kiệt đáp một tiếng chẳng rõ.
Phó Khôn kéo nó dậy, ném nó sang giường bên cạnh, Phó Nhất Kiệt mở mắt ra nói một câu: “Váng đầu.”
“Ngủ.” Phó Khôn nói.
Phó Nhất Kiệt nhắm mắt lại, chưa được mấy giây đã nhíu mày ngủ đi, phát ra tiếng ngáy khe khẽ.
Phó Khôn ngồi trên mép giường xem tivi một lúc, rồi quay đầu lại nhìn vẻ mặt kiên cường bất khuất như thể chuẩn bị anh dũng hy sinh của Phó Nhất Kiệt, cười đưa tay ấn lên giữa hai hàng lông mày nó, rồi từ từ, trượt xuống trên môi nó.
Dừng lại một lúc, Phó Khôn cúi đầu xuống, chạm nhẹ một cái lên trán nó.
*Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước: là câu “Phi lưu trực há tam thiên xích” trong bài thơ “Vọng Lư Sơn bộc bố” (Xa ngắm thác núi Lư) – Lý Bạch, có trong chương trình học Ngữ văn lớp 7.
*lẩu đầu cá: cái ảnh nào của món này nhìn cũng rợn thế này cả, thật sự… nhất là khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy
💬 Bình luận chương