Chiếc ao có một cái chòi nghĩ mát ở chính giữa, bốn phía gió mát thấm tận tim phổi, câu cá ở đây đúng là sự hưởng thụ tuyệt vời.
Trong chòi bày hai hai chiếc ghế dài, Liễu Tuấn và Khâu Tình Xuyên mắc mồi cầu thả xuống nước, Lý Quyên mang một túi thức ăn lớn tới, hỏi:
- Hai người có cần rải chút thức ăn xuống để dụ cá không?
Liễu Tuấn cười:
- Chủ ý này không tệ đâu, chỉ không biết có làm tổn hại tới anh danh của giám đốc Khâu hay không? Đi câu cá còn cần nhờ mồi câu đề lừa những con cá nhỏ ngây thơ thuần khiết.
Khi Khâu Tình Xuyên trừng mắt nhìn y thì Lý Quyên cũng nhìn chồng nói:
- Nghe thấy chưa? Người ta là cao thủ, không thèm dùng thủ đoạn vặt vãnh.
Lý Quyên lại cười nói thêm:
- Giờ thì em biết vì sao anh đi tới tỉnh A lại biến thành xấu như vậy rồi, ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà.
Liễu thị trưởng xấu hổ lắm.
Có điều Lỹ Quyên chỉ trích là sự thực, Liễu thị trưởng không cãi đi đâu được.
- Được rồi, hai người ở đây câu cá nhé, em đi tán gẫu với Manh Manh và Phi Phi không làm phiền nữa.
Lý Quyên rất phong độ mỉm cười cáo từ, cách đó không xa trong một cái chòi khác sau hòn giả sơn, Nghiêm Phi và Manh Manh đang nói chuyện. Nghiêm Phi ít nói, may mà Manh Manh rất giỏi xã giao, tính cách lại phóng khoáng, nhiều năm làm việc ở ca vũ đoàn về sau lại "xông pha giang hồ", có thể nói biết nhiều hiểu rộng, không lo không có đề tài chung.
Thêm vào Lý Quyên là ba cô gái, thế là có đề tài để nói mãi không hết rồi.
Vương Manh Manh vừa nói chuyện vừa thi thoảng liếc nhìn ra giữa hồ, có thể thấy điều cô ta quan tâm thực sự là cuộc trò chuyện giữa hai nam nhân kia.
Còn Diệp Truyền Hùng thì cùng giúp việc đeo tạp dề vào bếp làm việc rồi.
Vương Manh Manh khen hắn trước mặt Liễu Tuấn, Diệp chủ nhiệm lộ lộ chút tài năng thì không được.
Khâu Tình Xuyên đưa cho Liễu Tuấn một điếu thuốc, nói:
- Họ Lữ khai rồi.
Liễu Tuấn châm thuốc, nói:
- Chuyện sớm muộn thôi mà.
Người họ Lữ trước khi bị song quy chính là trưởng cục hải quan của thành phố Minh Mỹ, là người liên quan sâu nhất tới vụ án này. Tề Kim Sơn đi buôn lậu, nếu không khai thông cánh cửa họ Lữ thì hết trò, ngược lại Tề Kim Sơn đã "kinh doanh" lớn đến thế thì họ Lữ can dự sâu ra sao khỏi nói cũng biết.
Họ Lữ vừa khai báo là rất nhiều nội tình không che đậy được nữa, một số kẻ còn mang tâm lý may mắn thoát nạn cũng không chống cự nổi, bị đột phá từng phần là kết quả tất nhiên.
Tuy nói vụ án như thế thì kỷ luật bảo mật rất nghiêm, nhưng dưới tình huống nhiều con mắt nhìn chằm chằm vào như thế, thực sự làm được bảo mật là khó càng thêm khó. Khâu Tình Xuyên hiểu rất rõ tiến độ vụ án, Liễu Tuấn cũng chỉ mới biết tin tức vào hai tiếng trước.
Đoán chừng vì vụ án này rất nhiều đại lão đã phải trao đổi ý kiến với nhau.
Vụ án này Tề Kim Sơn là vai nam chính số một, Lữ chính là nam chính số hai.
Nói ra thì Lữ cũng từng là viên quan trẻ tiền đồ vô hạn, không tới 40 là trưởng cục hải quan Minh Mỹ, là cán bộ cấp chính sở trẻ nhất trong hệ thống hải quan, dù ở các ban ngành thực quyền khác chính sở 40 tuổi là rất ghê gớm rồi. Nhưng gặp phải Tề Kim Sơn coi như sao tai họa định sẵn trong số kiếp của hắn.
Vì Lữ hoàn toàn ngả vào lòng Tề Kim Sơn cho nên toàn bộ cục hải quân Minh Mỹ trở thành khu tai nạn của vụ án này, hơn 160 liên quan tới vụ án, rất ít "cá lọt lưới", gần như toàn quân bị diệt.
Kiếp trước Liễu Tuấn đạt được mục đích nào đó.
Thời gian trước đó đám người Văn lão nhiều lần tỏ thái độ mạnh mẽ về vụ án này là vì lý do đó.
Hư trương thanh thế.
Đợi cho thanh thế lớn rồi làm việc mới danh chính ngôn thuận.
- Chuyện Manh Manh hẳn là không có vấn đề lớn đâu.
Liễu Tuấn chậm rãi nói, với tính cách của y cơ bản nói ra lời này là đảm bảo rồi, nhưng Khâu Tình Xuyên lại chẳng thoải mái mà càng nhíu chặt mày khiến Liễu Tuấn ngạc nhiên nhìn hắn.
Trầm ngâm một lúc Khâu Tình Xuyên nói ra một câu khiến sắc mặt Liễu Tuấn ngay lập tức trở nên nghiêm trọng.
💬 Bình luận chương