- Chúc mừng Bạch ti trưởng.
Tranh thủ thời gian đại hội đảng diễn ra, đồng chí Liễu Tuấn lại chạy ra ngoài, tới thẳng quốc kế ủy, ngồi đối diện với đồng chí Bạch Dương, cười hì hì ngắm chị Bạch Dương của y khắp từ trên xuống dưới.
Bạch Dương thấy người này làm phó bí thư thành ủy, đường đường đại biểu đại hội đảng toàn quốc, có thể tính là nhân vật "đức cao vọng trọng" rồi, không ngờ còn tinh nghịch như thế. Thư ký Tiểu Kim vừa mới ra khỏi phòng, Liễu bí thư đã đột nhiên xuất hiện bên người Bạch Dương, ôm lấy cô, hôn đánh chụt lên gò má trắng mịn.
Bạch Dương đỏ mặt, vừa sợ vừa giận, quát khẽ:
- Tiểu ngoan đồng, cậu thật là Đây là quốc kế ủy.
Mặc xác là chỗ nào, Liễu bí thư hoàn toàn không bận tâm, cứ âu yếm một hồi, đưa mặt mình ghé sát trước mặt Bạch Dương.
Bạch Dương vừa bất lực lại ngọt ngào, chu môi lên khẽ chạm vào mặt y một cái, sau đó đẩy ngay tiểu ngoan đồng đang "làm nũng" ra.
Nếu không thơm một cái, tiểu ngoan đồng tuyệt không chịu thôi, không biết bám tới múc nào.
Người này thực sự giở tính bướng ra, đúng là không cần biết đây là đâu.
- Chị, tối nay muốn ăn cơm ở đâu?
Liễu Tuấn được toại nguyện, cuối cùng không phá quấy nữa, ngồi xuống đối diện với Bạch Dương hỏi.
- Về nhà ăn đi.
- Về cái nhà nào?
Đối với Liễu Tuấn mà nói, Bạch Dương có hai cái nhà ở kinh thành, một là nhà lớn tứ hợp viện cổ kính, hai là nhà nhỏ hai gian ba phòng do quốc kế ủy phân cho. Cái nhà lớn Liễu Tuấn tới không nhiều, lần nào đến cũng phải ngay ngắn, thận trọng, không phải vì chức vị của Bạch Kiến Minh, mà vì ông là trưởng bối y luôn kính trọng. Hơn nữa có Bạch Dương, Liễu Tuấn cảm giác hết sức kính trọng hai cụ nhà họ Bạch. Cái nhà nhỏ, hoàn toàn thuộc về y và Bạch Dương.
Liễu Tuấn và Bạch Dương đã có một thời gian không thân mật rồi, rất nhớ cái giường màu xanh nhạt trong phòng ngủ của Bạch Dương.
Hơn nữa, Liễu Tuấn hôm nay tới chúc mừng Bạch Dương.
Trước đó không lâu, Bạch Dương chính thức thăng lên làm ti trưởng ti sản nghiệp kỹ thuật cao của quốc kế ủy, Liễu nha nội liền lợi dụng cơ hội tham gia đại hội thứ 15 này tới chúc mừng.
Bạch Kiến Minh lui về tuyến hai, còn con cái đều tiến một bậc, Bạch Tú Khôn thăng lên làm tham mưu trưởng tập đoàn quân XXX, tập đoàn quân đó là một trong tập đoàn quan trạng bị hạng nặng, chủ vực bảo vệ kinh thành. Bạch Kiến Minh là một trong số đại lão được đương kim thủ trưởng tín nhiệm nhất, khi ông lùi xuống, đề bạt Bạch Tú Khôn, là bồi dưỡng thực lực hệ phái trong quân đội. Bạch Tú Không tuổi trẻ sung sức, bằng cấp cao, chính là nhân tài hiện đại hóa quốc phòng nhu cầu, tiến thêm một bước là hiển nhiên.
Còn về việc đề bạt Bạch Dương, quá nửa là do sự nỗ lực bản thân cô, giống như lời khen của Hồng phó thủ tướng trong tiểu tổ thảo luận tỉnh A, Bạch Dương năm ngoái tới khu Trường Hà nghiên cứu khảo sát, đưa ra một mô hình hòan chỉnh, thí điểm trong 7 khu cao trên cả nước, dưới sự ý:
- Giờ không còn là quan nữa, sợ gì ảnh hưởng chứ?
Bạch Kiến Minh gật đầu:
- Nói đúng lắm, Tiểu Tuấn lần này tới Hồng Kông cho đám cá mập kinh tế một đòn đau, thắng lợi vẹn toàn, khuất phục bốn phương, sảng khoái lòng người...
Liễu Tuấn ngạc nhiên:
- Bác Bạch, Bác còn quan tâm tới cả cái này à?
Bạch Kiến Minh tỏ ra không vui:
- Ý gì đấy! Đây là chuyện lớn liên quan chế độ một nước hai chế độ có thành công hay không, ta không chú ý mà được sao? Hơn nữa, Hồng thủ tướng đúng là có mắt nhìn ngọc! Nhà đại tư bản cậu vào thời khắc quan trọng phải có tác dụng này.
Bạch Dương nhìn Liễu Tuấn mỉm cười.
Liễu Tuấn gãi đầu.
Ngay cả Bạch Kiến Minh cũng biết y là "nhà đại tư bản", xem ra Liễu nha nội đúng là bị người ta tra ra tận gốc rồi, may mà trước kia hạ tôn chỉ "một lòng báo quốc", nếu không sợ là khó thoát khỏi trách nhiệm
💬 Bình luận chương