Điện thoại do Thôi Phúc Thành gọi tới.
Thôi Phúc Thành kiêm nhiệm chỉ huy trưởng bộ chỉ huy phòng hạn kháng lụt của tỉnh A, hơn một tháng qua mưa to không ngớt, nước sông dâng cao, tỉnh A bị kẹp giữa hai con sông lớn, nam bắc đồng thời cấp báo, làm Thôi Phúc Thành mệt phờ.
Nhất là mấy tỉnh phía nam liên tục cấp báo, thành phố Tiềm Châu liên tục xuất hiện mức lũ vượt đỉnh lũ lịch sử, đê nội thành thấp nhỏ, đã nguy như trứng chồng. Cả bí thư thành ủy lẫn thị trưởng đều lên tuyến đầu kháng lũ.
Thôi Phúc Thành gọi cú điện thoại này từ thành phố Tiềm Châu.
Ba ngày trước, thành phố Tiềm Châu may mắn chống lại được mức lũ cao nhất trong lịch sử, Thôi Phúc Thành liền chạy tới, tuy nói hiện giờ chuyện chống lũ cứu nạn là đại sự hàng đầu của tỉnh, tất cả lãnh đạo của tỉnh ủy đều tới các nơi đốc chiến, nhưng thân là tổng chỉ huy, Thôi Phúc Thành mang gánh nặng lớn nhất, không được phép có chút sơ xuất nào.
Tiềm Châu là thành phố lớn, có mười mấy khu huyện, nhân số đông, kinh tế đứng thư ba toàn tỉnh, một khi vỡ đê, hậu quả sẽ không sao tưởng tượng được.
- Liễu bí thư trở về rồi sao?
Trong điện thoại tiếng mưa gió sầm sập, cho thấy hắn gọi điện ở bên ngoài.
- Về rồi, tình hình ở thành phố Tiềm Châu ra sao?
- Không được lạc quan, đã xuất hiện nhiều nơi tình thế nguy hiểm, hiện giờ chúng tôi đang tử thủ, nhưng khó khăn lằm rồi...
Thôi Phúc Thành không che dấu lo lắng, cổ họng cũng khàn cả rồi.
Liễu Tuấn hỏi vội:
- Khó khăn chủ yếu là gì?
- Vật tư thiếu hụt nghiêm trọng, bao tải, thép, dây kẽm đều đã không còn nữa, xe vận huyển, thiết bị chiếu sáng, thiết bị đào bới, xuồng cứu nạn, máy phát điện cũng thiếu thốn rất nhiều... Lượng dự trữ cũng không đủ..
Có lẽ nói quá nhanh, Thôi Phúc Thành ho sù sụ.
- Thôi tỉnh trưởng đừng sốt ruột, tôi nghĩ cách...
Nói rồi quay sang hỏi Sài Thiệu Cơ:
- Thiệu Cơ, vật tư cứu nạn chúng ta còn bao nhiêu.
- Rất nhiều, tất cả các loại vật tư cần thiết đều dự trữ dư dả.
Sài Thiệu Cơ đáp ngay.
- Thôi tỉnh trưởng, tôi sẽ lập tức tổ chức người và xe, ngay trong đêm đưa những thứ đó tới Tiềm Châu.
Liễu Tuấn lớn tiếng nói vào điện thoại.
Thôi Phúc Thành mừng khôn xiết, rốt rít cám ơn, tựa hồ bất kể là vấn đề gì, cứ tìm đồng chí Tiểu Liễu là chính xác.
Nhận được cấp báo của Thôi Phúc Thành, Liễu Tuấn lập tức bố trí khẩn cấp:
- Thiệu Cơ, anh lập tức tổ chức nhân viên đem tất cả vật tư cứu nạn có thể dùng được lên xe. Xe không đủ thì cầu viện công ty Thông Đạt, Triệu Thành Cương sẽ toàn lực m ..
Đại Cương cả kinh.
- Không có xe vận chuyển thì đó là biện pháp duy nhất, tình hình ở Tiềm Châu rất nguy cấp, không thể chậm chễ một giây phút nào.
Liễu Tuấn nói rồi gọi điện cho Uông Quốc Chiêu, chuyện này phải do thị trưởng giải quyết, hắn không thể ngồi khoanh tay mà nhìn được.
- Uông thị trưởng, tôi là Liễu Tuấn, đúng, tôi về rồi, đang ở khu Trường Hà... Thôi tỉnh trưởng gọi điện tới thông báo thành phố Ti Châu tình thế khẩn cấp, hiện giờ chúng tôi đang chuẩn bị vận chuyển vật tư cứu nạn tới đó, có hai mấy chiếc máy xúc máy ủi không tìm được công cụ vận chuyện, mong Uông thị trưởng nghĩ cách giúp đỡ! Đúng chúng tôi ở chợ vật liệu Trường Hà... Được, được, chúng tôi đợi, cám ơn Uông thị trưởng.
Bỏ điện thoại xuống, Liễu Tuấn lại chú ý vào việc vận chuyển vật tư, đột nhiên một bóng hình quen thuộc lọt vào tầm mắt Liễu bí thư.
💬 Bình luận chương