Báo cáo của Nhà máy rượu gửi đến thiếu chút nữa là làm cho cha tức đến phát bệnh.
“ Trò đùa gì? Rác rưởi không thông!”
Một âm thanh lớn vang lên khi cha ném bản báo cáo đó lên trên mặt bàn.
May mà ở nhà, nếu như là ở văn phòng thì cần chú ý hình tượng của một lãnh đạo hội đồng cách mạng. Nghiêm Ngọc Thành rất tức giận, tính tình tương đối bộc trực, thường thường không lưu lại quá nhiều cảm xúc cho cấp dưới, với tư cách là đối tác của ông ta, cha tự động đem bộ mặt lạnh lùng đi dạy bảo cấp dưới, không biết có để cho người ta sống nữa hay không?
Nếu như đổi người khác, cha làm như vậy đã vô tình mua vào mình sự nghi ngờ của người khác. Làm sao, một tay làm hại người, xuất hiện làm người tốt? làm như vậy đã phạm phải một điều cấm kỵ. May mà mọi người đều biết quan hệ của cha và Nghiêm Ngọc Thành, cho nên chẳng ai đến trước mặt Nghiêm Ngọc Thành mà gieo những hiềm nghi.
Làm cho cha vốn nho nhã nhẹ nhàng mà lại tức giận như vậy, xem ra cái vô nghĩa mà hai vị Nhà máyí trưởng gửi tới không phải bình thường.
Mẹ vốn đang xem tivi, nghe thấy vậy liền ngạc nhiên nhìn cha, lộ rõ ra nét mặt rất quan tâm. Thấy cha tức giân như vậy, mẹ liền vội vàng đứng dậy pha cho cha cốc nước trà.
Cha có thói quen uống trà đặc, cho dù là thời tiết như thế nào, một cốc trà đặc là không thể thiếu được.
Tôi đặt “ Kiêu Hãnh Và Định Kiến” xuống, tiến tới cầm cái bản báo cáo mà cha đã nén xuống bàn lên xem, mới chỉ đọc chưa tới hai phút thì không nhịn được mà cười lên.
Cha không hề nói quá, về bốn chữ “Rác rưởi không thông”
Nhà máyítrưởng Lí vẫn chưa thật sự nghiêm túc, ít nhất phải tham khảo bản báo cáo về việc nuôi dưỡng ong mật của cục nông nghiệp, cẩn thận tỉ mỉ.
Đương nhiên tỉ mỉ rồi, ngay đối tượng khách hàng dự định cũng sẽ giống như nhau.
Ngoài mật ong là đối tượng tiêu thụ của người dân ra thì phần lớn còn nhằm vào các sản phẩm của Nhà máyí kẹo hoa quả, Nhà máyí bánh ngọt, Nhà máyí dược phẩm. Sau này còn có thêm sản phẩm của Nhà máyí mỹ phẩm.
Báo cáo này của Nhà máyí rượu, đối tượng tiêu thụ dự định của rượu ngô 50 độ đây cũng chính là Nhà máyí bánh kẹo,dược phẩm!
Ài, con người thời buổi này sao lại chân thật như vậy cơ chứ? Cái gì cũng đều chỉ các cán bộ lãnh đạo đưa trẻ em đến các chính sách kinh doanh, tóm lại luôn giữ bí ẩn. Vì kiếm tiền đã ảnh hưởng tiền đồ của cha, tuyệt đối không thể đền bù thiệt hạiVẫn còn giữ lại khí thế để xây dựng công Nhà máyívững chắc ở huyện Hướng Dương, đây gọi là “Bị bóp nghẹt tài sản lớn”
Trong mười mấy năm tiếp đó, chính sách thay đổi, xã hội chuyển biến, có thể nói khắp nơi đều có cơ hội, khắp nơi đều là vàng, nếu như dưới cái thời đại có lợi như thế này không kiếm được cổ phiếu, còn được gọi gì là những người đã từng đi qua, trực tiếp đâm đầu xuống sông mà tự sát cho xong.
Trong khó khăn thấy được ánh sáng giải quyết cho Nhà máyí rượu, tâm trạng của cha đã có chuyển biến tốt, cười ha ha nói: “ Tiểu Tuấn à, vừa rồi con xem sách gì vậy?”
“ Phiến diện và định kiến, sách tiếng anh ạ’’
‘Ha ha, Châu tiên sinh đã đi tỉnh thành rồi, con nếu như trong quá trình học gặp khó khăn, thì hỏi ai chứ?”
Khi nói chuyện học tập của tôi, ánh mắt của mẹ bắt đầu rời khỏi màn hình tivi mà chuyển sang nhìn tôi.
Tôi lập tức nhắc nhở, sao cơ, cha mẹ lại muốn đưa ra ý định đuổi con về phòng học sao? Hihi, việc này phần lớn nhân dân là kiên quyết không đồng ý.
“Tuấn Tài, tôi thấy à, Châu tiên sinh không ở đây, Tiểu Tuấn vẫn nên lên lớp học….”
Không xong rồi, phải cướp ngay cơ hội của mẹ.
“ Không được!”
Tôi lập tức lắc đầu liên tục. cái lớp học của trường tiểu học thực sự rất “Chịu cảnh khổ nhất định thề sống chết kháng chiến”
Mẹ trợn mắt nhìn: “ Vì sao không được? tiểu Tuấn vẫn nên đi học!”
Vì sao sau nhiều lần mẹ thấy “Thiên tài” của tôi được thể hiện ra, mà vẫn kiên quyết bắt tôi đi học? không hiểu! có lẽ chỉ có thể chỉ có thể quy kết vì thói quen tư duy trẻ con thì nên đi học!
Sang năm tôi lên được cấp hai. Mẹ không thể không tiếp nhận “ Thiên tài” của tôi, chỉ là không thể chấp nhận tôi tuổi còn nhỏ mà lại ở bên ngoài đi lang thang.
Đây chính là kế hoãn binh của tôi. Trước cứ phải vượt qua trở ngại này đã rồi có gì nói sau, Sắp nghỉ hè rồi. còn về học cấp 2, thì sẽ nghĩ cách khác. Ai cũng không phải là Gia Cát Lượng, khi làm nông dân trong thời gian ẩn dật, thì có thể nghĩ được mô hình thế giới thứ 3 chục năm sau ( Gia Cát Lượng sẽ không thể là người đã từng trải qua). Chúng ta là phàm nhân, bước được 1 bước thì coi như được 1 bước.
“ Cũng được”
Mẹ gật đầu cho phép, lại tiếp xem tivi.
Cha nhìn tôi cười tinh quái. Tôi gãi gãi đầu, làm sao cha cũng nhiễm cái bệnh của Nghiêm Ngọc Thành, thấy tôi bị vướng mắc vào việc này thì lại vui mừng sao? Có phải tôi thật sự biểu hiện quá chăng, để cha cũng không thấy thuận mắt sao?
Từ nay về sau phải cẩn thận hơn một chút.
Trước khi thu hoạch lúa, cha chủ trì hội nghị công tác nông nghiệp của toàn huyện. Tất cả các cán bộ của công xã, toàn huyện và các cơ quan có liên quan trực tiếp đều tham gia, thậm chí còn có mấy người phụ trách của đại đội, trong đó bao gồm bí thư Liễu Tài Văn của đại đội Liễu Gia Sơn.
Vấn đề thảo luận chủ yếu của hội nghị chỉ có 1, chính là thực hiện chế độ sản xuất khoán và thành lập các tổ tác nghiệp trong toàn huyện.
Kể từ khi tôi bí mật đặt một ngọn lửa “ Chú đi khuyến khích cán bộ đại đội khác của công xã Hồng Kỳ làm sản xuất khoán, trong thời gian ngắn, công xã Hồng Kỳ đã đặt ra một trào lưu nóng về hình thức sản xuất này. Không cần thận, bí thư đảng ủy của công xã Hồng Kỳ Trương Mộc Lâm thì phát hiện 21 đại đội dưới sự cai trị của mình lại có thể làm một cách hết sức sạch sẽ, làm thành “Làm một mình”
Trương Mộc Lâm lập tức cảm thấy sợ hãi, dựa vào kinh nghiệm công tác cách mạng nhiều năm của ông ta có thể phán đoán được một cách rõ ràng, đây là một “ Vấn đề định tuyến” rất nghiêm trọng. Từ khi Nghiêm Ngọc Thành tiến cử Liêũ Tuấn Tài vào làm lãnh đạo của công xã Hồng Kỳ, mấy năm trở lại đây công xã Hồng Kỳ chưa từng dừng bước, các hoạt động thì liên tiếp xuất hiện, con người chân thật Trương Mộc Lâm này rơi trong đó, thật vô cùng khốn khổ. Rất khó khăn Nghiêm Ngọc Thành và Liễu Tuấn Tài được thăng chức, Trương Mộc Lâm cũng dựa vào mà lên được chức thư ký đảng ủy công xã, đây mới qua mấy ngày của thực tế cuộc sống? trong thời gian ngắn, công xã Hồng Kỳ “ Đã đi con đường chủ nghĩa tư bản đây thật sự là vấn đề lớn đó!”
Trương Mộc Lâm không dám chậm trễ, vừa nhanh chóng cho từng đại đội đi khuyến khích làm việc, vừa vội vàng làm báo cáo khẩn cấp cho cấp trên ở khu đài sơn. Khu Đài Sơn cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng làm báo cáo cho huyện ủy.
Tình hình báo cáo đến huyện ủy, vẫn không có văn bản cụ thể. Vấn đề lớn như thế này thì thư ký Nghiêm và chủ nhiệm Liễu cũng cần phải suy nghĩ một chút đó? Nhưng hình thế không đợi người, khi mà ở huyện ủy vẫn còn đang suy nghĩ, toàn huyện phần lớn các đại đội cứ thế mà làm, lần lượt “ Phân gia đơn làm”. Đợi đến khi cha cuối cùng mở ra hội nghị công tác nông nghiệp này, thì chế độ sản xuất khoán đã như ngọn lửa từ từ lan rộng ra khắp cả huyện rồi.
Hội nghị lần này thực tế là một lần đại biện luận, dưới sự khuyến khích của cha “Nói thoải mái, người nói không có tội”, cùng nói ra những suy nghĩ của mình với các cán bộ. Căn bản, một vài công xã đã thực thi chế độ này những người phụ trách khác cho dù như thế nào cũng vẫn chỉ là nói ra những suy nghĩ giả tạo của mình, đều biểu thị ủng hộkhông ủng hộ lại đợi như thế nào? Mọi người đã làm rồi. Trương Mộc Lâm tuy không thể hiện thái độ ủng hộ, ít nhất cũng không phản đối. Lúc này đưa ra ý kiến phản đối, cũng chính là tự mình đánh vào lời của mình, thừa nhận mình không thể nắm bắt được tình hình? Mà tạm thời vẫn duy trì công xã sản xuất tập thể, người phụ trách phần lớn đều phản đối ý kiến.
Còn về người lãnh đạo của khu cấp 1, phần lớn đều im lặng, không dễ bộc lộ thái độ.
Cái vấn đề nguyên tắc như thế này, cũng thật sự khó để bộc lộ thái độ.
Chỉ có tân thư kí của khu Thạch Mã Lí Dũng, bộc lộ thái độ ủng hộ rõ ràng. Lí Dũng trước là bảo kiếm trến tuyến trịnh hưng vân, sau khi Từ Quốc Xương vì “Việc ăn cắp bản quyền” mà rớt đài, Lí Dũng lên thay và trở thành cán bộ của khu Thạch Mã. Con người này tuổi ngang với cha, dám nhận mọi việc, giỏi giang, Nghiêm Ngọc Thành và cha rất hài lòng về ông ta.
Hội nghị cứ thế tranh luận hai, ba tiếng đồng hồ, cha chủ trì hội nghị thì cứ ngồi nghiêm chỉnh, thi thoảng thì nhấc cốc trà lên uống, không nói câu nào. Chỉ có khi những cán bộ tranh luận quá nảy lửa, mới nhẹ nhàng gõ gõ xuống mặt bàn, nhắc nhở mọi người chú ý đang họp. Chủ nhiễm Liễu có thái độ như vậy, cũng giống như các phó chủ nhiệm khác , bao gồm cả Mã Trí Khoan và Tưởng Lập Quần, cũng đều lựa chọn việc im lặng.
Khi thấy thời gian cũng khá lâu rồi, cha nhìn đồng hồ, ho 1 tiếng, vừa rồi hội nghị rất náo nhiêt nhưng ngay lập tức im lặng, hàng chục con mắt nhìn về phía của chủ nhiệm Liễu.
Nghĩ tới vấn đề này, trong huyện nên đã có quyết định rồi ? mọi người đều căng thẳng đợi chờ “ Phán quyết” cuối cùng của chủ nhiệm Liễu.
Ai ngờ cha chỉ nói vài câu đơn giản, chủ yếu là nhắc tới việc sau vụ Hè cần giải quyết vấn đề thuế trưng thu lương thực, các công xã phải hoàn thành đúng hạn, rồi tuyên bố bế mạc hội nghị, với vấn đề đang bàn cãi không nhắc tới câu nào.
Những lãng đạo này tạm thời có chút mù mờ, chủ nhiệm Liễu rốt cuộc là có ý gì? Vấn đề này rốt cuộc là làm hay không làm? Cũng không nói một câu nào!
Ngập ngừng một lúc, một số đã lộ ra nụ cười hiểu ý, giống như là đã lĩnh hội ý đồ của các vị lãnh đạo, bộ phận tương đối thành thật, nhưng lại cau mày, liên tục lắc đầu, nhìn theo cái bóng của chủ nhiệm Liễu đi ra khỏi phòng họp, hoàn toàn không hiểu.
💬 Bình luận chương