- Nhiếp Ngôn tiểu tử có trong nhà không?
Một âm thanh trầm thấp khàn khàn truyền tới tai của Nhiếp Ngôn.
Nhiếp Ngôn nhíu mài chán ghét, người kia là Đại Cữu (Cậu 2 quá ;))) của Nhiếp Ngôn, là người Nhiếp Ngôn ghét nhất, kiếp trước cha mẹ Nhiếp Ngôn mượn tiền người thân và bằng hữu ít nhất cũng cho mượn 5-60 vạn, Đại cữu keo kiệt chỉ cho họ mượn hơn 5 vạn. Sau thấy sự nghiệp cha mẹ Nhiếp Ngôn thành công, bọn họ lại đòi báo đáp, lấy đi 20% cổ phần công ty, biến công ty của cha Nhiếp Ngôn thành một công ty gia tộc, cầm tiền mà không làm việc, lại không ít lần tham ô, cũng may là cha của Nhiếp Ngôn nghiêm khắc nên mới không xảy ra chuyện lớn gì, về sau công ty tiến vào Tín Ngưỡng bị thảm bại, tài chính gặp nguy cơ, cha của Nhiếp Ngôn chỉ bán ra có 30% cổ phần công ty để cầm cự không bị sụp đổ, là bọn họ quay đầu giáo đầu phục Tào Húc mới đoạt đi quyền khống chế công ty của cha Nhiếp Ngôn, từ đó về sau ông vẫn luôn buồn bực và phải rời khỏi tầng quản lý của công ty.
Trùng sinh một lần (thằng này còn muốn trùng sinh lần nữa ah), hận ý của Nhiếp Ngôn đối với Tào Húc vẫn còn nhưng cũng giảm đi nhiều, thế giới này vốn là mạnh được yếu thua không có khả năng bảo vệ mình dù Tào Húc không đến cũng sẽ có con cá sấu khác lại thâu tóm công ty của phụ thân, mà Nhiếp Ngôn tức giận là do bạn bè thân thích phản bội! Bị người thân cận cắn ngược lại một chuyện không có chuyện nào thương tâm bằng.
Oành oành oành, tiếng gõ cửa bên ngoài đã trở thành tiếng phá cửa, theo tiếng phá cửa có thể cảm giác được nội tâm của người phá cửa đang phẫn nộ. Nhiếp Ngôn đi qua mở cửa, năm người quen thuộc ánh vào mi mắt.
“Úi da, Đại cữu, Mợ, Bác, Dì Hai, các ngươi đều đến ah, Lâm thúc thúc, thúc cũng tới?” Nhiếp Ngôn đão ánh mắt khinh miệt qua Đại cữu, Mợ, Bác, Dì Hai, cuối cùng dừng lại ở một người đàn ông trung niên thì có vài phần kính ý, Nhiếp Ngôn có thể đoán được những người này tới đây để làm gì, phần đông bạn bè thân thích đều cho cha mẹ Nhiếp Ngôn mượn tiền, khẳng định là bọn họ tới đòi nợ. Bốn người trước mặt đến đòi nợ thì không thấy lạ, nhưng Lâm thúc thúc đến thì làm cho Nhiếp Ngôn khó hiểu.
Lâm Nhai là chiến hữu của cha Nhiếp Ngôn, là một trong những người khi nhà Nhiếp Ngôn túng thiếu mà vẫn luôn giúp đỡ, ông ấy không có tham gia phản bội cha Nhiếp Ngôn. Trong ấn tượng của Nhiếp Ngôn Lâm thúc thúc là một người ít nói, nhưng mà là một người nặng tình cảm, trong lúc đi lính đã đỡ cho cha Nhiếp Ngôn một viên đạn, bị thương rất nặng, viết thương giờ còn ở 3 cấp thương tật. Gia đình Nhiếp Ngôn thiếu hắn một nhân tình. Nghĩ lại thì Lâm thúc thúc đã cho cha Nhiếp Ngôn mượn 16 vạn, hiện tại trong nhà chỉ còn có 4 bức tường. Truyện "Trọng Sinh Tặc Hành Thiên Hạ " được thì ta sẽ trả.
Ngữ khí Nhiếp Ngôn lạnh dần.
Hắn sẽ không khiến cho cha giống như kiếp trước, cho những người này hưởng cổ phần trong công ty, Nhiếp Ngôn sẽ làm cho những người dựa vào thân thích này hối hận vĩnh viễn, thất vọng tột cùng, như vậy mới không còn khí lực mà quay lại cắn ngược người một cái. Đối với những người này thì trong tâm của Nhiếp Ngôn đã nguội lạnh rồi
💬 Bình luận chương