Ta bảo các nha hoàn trong viện thực sự trước đây khi bị từ hôn ta đã bị đả kích, lại gặp phải chuyện này, sợ là thật sự không sống nổi.
Cũng may từ nhỏ ta đã quen sống độc lập, trải qua những điều này đã rèn luyện tính cách ta kiên cường hơn bất kỳ ai.
Ta nghiến chặt răng, nâng tay lau nước mắt, bảo Liên Nhi:
"Đi báo với Tiêu đại công tử, ta muốn gặp hắn, càng sớm càng tốt."
Phụ thân muốn dùng ta để bám lấy Tô Tể tướng, dù sao ta đã bệnh và không được lòng Tiêu Lưu, gả cho tên hỗn láo kia rồi ch-ếc cũng được, chỉ cần ta ch-ếc mà vẫn giữ được danh vị chính thất, quan hệ thân thuộc giữa hai nhà sẽ được duy trì.
Còn Lưu Uyển Tình gả vào nhà họ Tiêu, Tiêu Lưu yêu thương nàng, sau này tự nhiên cũng vì nàng mà giúp đỡ phủ Thái Sư.
Ông thậm chí không che giấu ý định của mình, ngày hôm sau liền gọi ta đến thư phòng, ba câu hai lời đã giao phó:
"Ta đã tìm được cho con một mối hôn sự tốt, đối phương là người trong phủ tể tướng, xuất thân cao quý, những ngày này con hãy ở trong phòng chờ ngày thành hôn."
"Con trai của nhà họ Tô đã bốn lần cưới vợ, phụ thân trực tiếp gả con gái đi, liệu có ảnh hưởng đến danh tiếng của phủ Thái sư không?"
Ta sợ ông nhìn ra sự lạnh lùng trên mặt ta khiến sau này xảy ra biến cố, nên cố ý hạ thấp mày mắt, vẻ mặt tỏ ra chuyên tâm vì Thái Sư phủ mà hỏi.
"Danh tiếng?"
Ta nghe thấy phụ thân cười khinh bỉ trên đỉnh đầu, mở miệng một cách không chút che giấu, với một tư thái mà ta chưa từng thấy ông biểu lộ trước mọi người:
"Chỉ khi quyền lực không đủ mạnh mới cần danh tiếng để bù đắp, mà nay phủ Thái Sư đã không cần những thứ đó nữa."
Phải rồi, cuối cùng ông ấy đã đạt được lòng tin của Hoàng thượng, lại nắm được cành ô liu từ phủ Tể tướng, giờ đây phụ thân ta không còn là người chạy việc cho ai, mà giống như Tô Tể tướng, đứng sau điều hành.
Đây đúng là lúc ông ấy nên đắc ý.
💬 Bình luận chương