* ra ở dạng đá mácma phun trào, nó được tạo ra khi dung nhamfelsic phun trào ra từnúi lửa và nguội lạnh nhanh nên bên trong nó có các tinh thể rất nhỏ.
Cố Dĩ Bạch nhẹ nhàng lau khô nước trên mặt cô, vén mớ tóc ẩm ướt của cô ra phía sau, lại giật thêm một tờ khăn giấy lau khô cổ cô.
Chiếc cổ thon dài, da thịt trắng như tuyết, trên cổ đeo chiếc vòng ngọc bình an trắng, dây vòng màu đỏ lộ ra bên ngoài.
Động tác của anh rất nhẹ, khiến Tô Mộc Hề cảm thấy có hơi ngứa, nói: “Tôi tự lau được rồi.”
Tô Mộc Hề lau khô nước trên cổ và cánh tay, còn chiếc váy của cô đã hoàn toàn bị bẩn, chỉ có thể về nhà thay đồ.
Cố Dĩ Bạch khom lưng, nhặt lên chiếc dù bị rơi dưới vũng nước, vẩy nước trên dù đi rồi trả lại cho Tô Mộc Hề. Nhưng điện thoại di động lại bị rơi vào nước, hình như không còn mở được nữa.
“Hư rồi sao?” Tô Mộc Hề lạnh mặt cầm lấy điện thoại của anh nhìn trái nhìn phải một lúc, dùng sức ấn vào nút mở nguồn, vẫn không có phản ứng.
“Trở về dùng máy sấy thổi khô một chút.” Tô Mộc Hề nói, nói không chừng còn có thể cứu được.
“Không cần, tôi đưa cô về.” Cố Dĩ Bạch nói, cầm lấy điện thoại lau khô rồi bỏ vào trong túi quần.
Tô Mộc Hề bĩu môi, trời lại bắt đầu mưa, Cố Dĩ Bạch bung dù ra, hai người cùng sóng vai mà đứng chờ ở ven đường.
Chỉ một lát sau đã có xe taxi chạy đến.
Lúc này Tô Mộc Hề nghĩ, nếu có xe thì tốt rồi, không cần chờ taxi vào những ngày mưa như thế này nữa, cũng sẽ không bị bắn nước bùn vào người rồi.
Cố Dĩ Bạch ngồi bên cạnh Tô Mộc Hề nhìn cảnh mưa bên ngoài, khóe môi chậm rãi lộ ra một nụ cười.
Cố Dĩ Bạch đưa cô về tới nhà, Tô Mộc Hề lấy một cái mấy sấy từ trong phòng tắm ra, lười biếng đưa tay: “Điện thoại.”
Anh đặt điện thoại vào tay cô, cô bật máy sấy, ngồi sấy cả nửa ngày.
Cô chưa từng làm cái việc này, chỉ là dựa vào trực giác, khoảng chừng mười mấy phút hay gì đó, cô cảm thấy chắc đã sấy đủ rồi thì liền ngừng lại, sau đó nhấn nút mở nguồn.
Màn hình đột nhiên sáng lên, máy đang khởi động. Vào lúc Tô Mộc Hề đang rất vui vẻ thì đột nhiên màn hình đen lại, dù có nhấn thế nào cũng chẳng phản ứng…
Cô nhìn về phía Cố Dĩ Bạch, chớp mắt một cái, dáng vẻ rất vô tội.
Cố Dĩ Bạch bước đến ngồi xuống bên cạnh cô, cầm lấy điện thoại trong tay cô, không nói lời nào.
“Tôi sẽ đền lại cho anh cái điện thoại mới.” Tô Mộc Hề nói, vừa dứt lời cô lập tức hối hận ngay. Đầu cô bị úng nước hay sao mà lại đòi bồi thường cho anh một cái mới chứ? Cũng đâu phải do lỗi của cô đâu, lỗi là của người lái chiếc xe ô tô kia mà…
Nhưng mà̀, lời đã nói ra cũng như nước đã đổ đi, không thể gom lại được.
“Không cần.” Cố Dĩ Bạch nói.
Tô Mộc Hề ‘’Ừm’’ một tiếng, chính cô cũng đã nói bồi thường cho anh một cái mới rồi, anh còn không muốn? Cô chợt cảm thấy có hơi không vui vẻ.
“Vậy tôi đi đây.” Anh đứng lên.
“Ồ.”
Cố Dĩ Bạch rời đi, Tô Mộc Hề nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo sạch sẽ, áo sơmi màu trắng, chiếc váy màu đen ôm người chữ A [2], vòng eo nhỏ nhắn, hai chân thon dài cân đối.
[2] Váy đen ôm người chữ A黑色的单排扣半身 A 字裙: Mình kiếm thì nó ra toàn mấy mẫu như này, thấy xinh quá nên save về cho chị em xem thử =)))))
💬 Bình luận chương