Đây thật sự là một cảnh tượng khó hiểu. Nửa đêm nửa hôm, Lải Nhải xuất hiện ở văn phòng, miệng ngậm đèn pin, tay cầm dấu vân tay quý giá. Còn Hàn Trầm và Tô Miên nhìn chằm chằm anh ta, sắc mặt rất khó coi.
Trước ánh mắt của mọi người, Lải Nhải lấy chiếc đèn pin khỏi miệng, lắp bắp hỏi: “Sao… Sao mọi người lại qua đây?”
Châu Tiểu Triện lên tiếng: “Lão đại, chuyện này là thế nào Lải Nhải, nửa đêm anh đến đây lấy dấu vân tay làm gì?”
Hứa Nam Bách và Từ Tư Bạch đều không lên tiếng.
Hàn Trầm cất giọng nghiêm nghị: “Lải Nhải, cậu hãy trả lời câu hỏi của Tiểu Triện. Cậu đến văn phòng lấy dấu vân tay để làm gì?”
Lải Nhải lập tức ném dấu vân tay lên bàn, gãi đầu: “Em đột nhiên có phát hiện quan trọng nên mới qua văn phòng xem dấu vân tay. Không ngờ lại làm kích động đến mọi người.”
“Anh còn đóng kịch nữa?” Tô Miên lạnh lùng mở miệng. “Lải Nhải, tôi thật sự không ngờ người đó lại là anh.” Cô quay sang mấy người đàn ông kia: “Tháng trước, lúc phá vụ án của Thiệu Luân và Tư Đồ Lập, có một hôm tôi và Hàn Trầm ở phòng họp thảo luận về tổ chức sát thủ, anh ta ở bên ngoài nghe trộm. Kể từ lúc đó, chúng tôi đã nghi ngờ anh ta.”
Lải Nhải đờ người, vội xua tay: “Tôi không nghe trộm. Hôm đó… Tôi nhớ ra rồi. Hôm đó, tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi”.
Anh ta giải thích một hồi, những người khác biến sắc mặt, Châu Tiểu Triện vẫn chưa hiểu ra vấn đề: “Nghe trộm ư? Nghi ngờ Lải Nhải làm sao cơ?” Hứa Nam Bách cất giọng kinh ngạc: “Hai người… Lẽ nào hai người nghi ngờ cậu ta là thành viên của tổ chức sát thủ?”
Hàn Trầm gật đầu, tiến lên vài bước, khóe mắt vụt qua ý cười lãnh đạm: “Có một chuyện tôi chưa nói với các vị. trước khi qua đời, không phải Tân Giai tiết lộ “sát thủ ở miền Nam”, mà cho biết… sát thủ ở bên cạnh tôi.”
Mọi người đều trầm mặc. Lải Nhải há hốc mồm. Tô Miên phụ họa: “Đúng thế. Trước đó, chúng tôi không thông báo với các vị để tránh rút dây động rừng. Nửa dấu vân tay này hết sức quan trọng, tuy chúng tôi sợ kẻ đó đánh cắp, nhưng cũng muốn nhân cơ hội này thăm dò đối phương. Không ngờ hắn lại lộ diện thật. Nếu không phải là sát thủ, tai sao anh lại mò đến lấy dấu vân tay vào lúc nửa đêm? Lải Nhải, anh còn gì để nói nữa không? Một lần còn có thể gọi là trùng hợp, hai lần thì sao?” Ngữ khí của cô trở nên hết sức nặng nề: “Lải Nhải anh thật sự khiến chúng tôi vô cùng đau lòng. Không ngờ tổ Khiên Đen lại có sát thủ…”
Bây giờ, Châu Tiểu Triện mới hiểu rõ ngọn nguồn, cậu ta chỉ tay vào Lải Nhải: “Anh… Anh.. đừng nói với tôi, thật sự là anh đấy nhé!”
Lải Nhải nhìn hết người này sang người khác rồi vội vàng phủ nhận: “Không phải! Thật sự không phải tôi! Làm sao tôi có thể là sát thủ cơ chứ?”
“Vậy tại sao cậu mò sang đây vào lúc nửa đêm?” Hàn Trầm gầm lên.
Căn phòng rộng lớn trở nên yên tĩnh trong giây lát, Lải Nhải không dám mở miệng. Hàn Trầm bình thường tuy hơi khó gần nhưng rất hiếm khi nổi nóng. Vào thời khắc này, sắc mặt anh vô cùng lạnh lẽo. Lải Nhải tái mặt, ấp a ấp ùng: “Em… Em… đột nhiên nhớ ra, dấu vân tay sau khi được khôi phục trông hơi quen quen… nên em muốn đến xem thế nào…”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Tô Miên hỏi: “Trông quen ư? Ý anh là gì?”
Lải Nhải gãi đầu, nôn nóng nhìn Hàn Trầm như muốn đối phương tin lời mình: “Chuyện là thế này, em là chuyên gia giám định dấu vân tay nên trong đầu em chứa ít nhất cả nghìn, thậm chí cả vạn tiêu bản. Não bộ của em có dấu vân tay của tất cả mọi người trong cơ quan. Em đã xem lại dấu vân tay của tội phạm truy nã toàn quốc nên cũng có ấn tượng. Hôm nay, trong quá trình phục hồi, em không nghĩ ngợi nhiều, cũng chẳng đối chiếu trên máy tính. Buổi tối đi ngủ, em mới chợt nhớ ra, hình như đã nhìn thấy nửa dấu vân tay đó ở đâu. Đúng rồi, nhất định là dấu vân tay của người nào đó mà em từng xem qua. Em nhất thời xúc động nên không thể chợp mắt…”
Mọi người sửng sốt. Là người không mong Lải Nhải trở thành sát thủ nhất nên Châu Tiểu Triện mở miệng trước tiên: “Vì vậy, anh không phải đến đánh cắp dấu vân tay mà là làm việc?”
Lải Nhải gật đầu lia lịa. Hai người đàn ông đều quay sang Hàn Trầm, Hàn Trầm hất cằm về chiếc đèn pin trong tay anh ta: “Tại sao cậu không bật đèn mà lại lén lút vụng trộm như vậy?” Ngữ khí của anh đều đều nhưng chỉ đúng chỗ hiểm.
Lải Nhải vô cùng oan ức: “Bởi vì em sợ đánh thức mọi người. Nửa đêm bật đèn mọi người sẽ tưởng xảy ra chuyện gì nên em mới đem theo đèn pin…”
Châu Tiểu Triện một lòng muốn bảo vệ Lải Nhải nên nghe đối phương giải thích, thần sắc cậu ta nhẹ nhõm hơn nhiều, trong khi ngoài miệng quát mắng: “Anh đúng là ngu như heo! Tự dưng lén lút làm gì để bị hiểu nhầm?”
Hàn Trầm im lặng, Tô Miên cũng không biết nói gì hơn. Về giải thích của Lải Nhải, cô bán tín bán nghi nhưng cũng không muốn tin anh ta là sát thủ.
Đúng lúc này, Hứa Nam Bách lên tiếng: “Tôi đã hiểu đại khái toàn bộ sự việc. Lải Nhải, cậu đã nhớ ra dấu vân tay là của ai chưa? Một khi tìm thấy đáp án là có thể chứng minh cậu trong sạch.”
Lải Nhải lắc đầu: “Vẫn chưa. Bộ nào của tôi chứa nhiều như vậy nên tôi nhất thời chưa nhớ ra.” Anh ta ngẩng đầu nhìn Hàn Trầm: “Lão đại hãy cho em thêm một ít thời gian. Hai ngày… à không… chỉ cần một ngày thôi, một ngày là em có thể hoàn thành việc đối chiếu, xác định chủ nhân của dấu vân tay này!”
Mọi người nhất thời lặng thinh, Từ Tư Bạch đột nhiên mở miệng: “Cậu ta nói cũng có lý. Trong não bộ của tôi chứa vô số hình ảnh xác chết, có lúc nhìn thấy thủ pháp và vết thương tương tự, tôi sẽ cảm thấy quen thuộc nên cần thời gian mới có thể hoàn thành việc đối chiếu.”
Lải Nhải gật đầu: “Bác sĩ Từ! Anh tốt quá! Tuy nghề nghiệp của chúng ta khác nhau nhưng anh đã hoàn toàn hiểu tôi!”
Hàn Trầm hết nhìn Từ Tư Bạch lại nhìn anh ta, gương mặt tuấn tú không có bất cứ biểu cảm nào.
“Cẩm Hi, đưa Lải Nhải đến phòng thẩm vấn của đội.” Cuối cùng, anh lên tiếng: “Chúng ta phải làm rõ chuyện này rồi tính sau. Mặt Lạnh đâu rồi?”
Mọi người ngó nghiêng nhưng không thấy bóng dáng của Mặt Lạnh. Châu Tiểu Triện nói: “Buổi chiều chẳng phải anh bảo anh ấy đi kiểm tra việc sàng lọc người ngoại tỉnh hay sao? Chưa thấy anh ấy về, chắc phải làm việc thâu đem.”
Hàn Trầm gật đầu: “Khi nào cậu ta về nhớ bảo cậu ta đi gặp tôi ngay. Tiểu Triện, đêm nay, cậu hãy gác ở đây, bảo vệ dấu vân tay”. Anh lại quay sang Từ Tư Bạch và Hứa Nam Bách, “Giáo sư Hứa, bác sĩ Từ, chuyện xảy ra tối nay, chúng tôi cần điều tra rõ ràng. Vì bất đắc dĩ nên mới giấu hai vị, mong hai vị đừng để ý. Lải Nhải có phải là sát thủ hay không, chúng tôi nhất định sẽ điều tra đến nơi đến chốn. Trước khi sự thật được phơi bày, mong hai vị hãy giữ bí mật chuyện này.”
Từ Tư Bạch gật đầu, chẳng nói chẳng rằng quay người đi ra ngoài. Hứa Nam Bách lên tiếng: “Có gì cần giúp thì mọi người cứ đề xuất.” Anh ta vỗ vai Tô Miên, cũng nhanh chóng rời đi.
Hàn Trầm nói với Lải Nhải: “Đi thôi! Chúng ta đến phòng thẩm vấn.” Châu Tiểu Triện ngó nghiêng, xác nhận hai người kia đã đi xa mới làm động tác tay “OK” với Hàn Trầm và Tô Miên. Sau đó cậu ta ngồi dựa vào thành ghế, bắt đầu nhiệm vụ canh gác.
Hai giờ sáng, tòa văn phòng tắt đèn tối om, không một bóng người. Hàn Trầm và Tô Miên cùng Lải Nhải đi vào phòng thẩm vấn rồi bật đèn sáng, như thể sẽ xét hỏi thâu đêm.
Vừa ngồi xuống ghế, Lải Nhải không kiềm chế nổi sự xúc động: “Vừa rồi em diễn thế nào? Mẹ ơi, em sắp thành Đậu Nga đến nơi rồi, còn bịa chuyện bộ não chứa hàng vạn dấu vân tay nữa chứ. Có phải máy tính đâu mà chứa nhiều thế? Hết giờ làm là em không bao giờ nghĩ đến dấu vân tay vân chân, làm gì có chuyện mất ngủ. Nhắc tới mới nói, tay Từ Tư Bạch cũng chuyên nghiệp ghê, còn hiểu nhau gì đó. Em buồn cười chết đi được ấy!”
Anh ta lải nhải một hồi, Hàn Trầm và Tô Miên ngồi phía đối diện khóe miệng đều nhếch lên. Tô Miên cũng xúc động hỏi anh: “Còn em nữa, vừa rồi em đóng kịch thế nào?”
Hàn Trầm liếc cô một cái: “Khá đạt, vẫn hung hãn như thường ngày”.
Tô Miên đẩy người anh: “Anh biến đi!” Lải Nhải cười hì hì phụ họa, “Đúng thế! Tôi bị em truy vấn đến mức không biết đối đáp ra sao”.
Ba người cùng dõi mắt về văn phòng của tổ Khiên Đen ở ngoài cửa sổ.
“Những việc cần làm đều làm cả rồi, liệu cá có cắn câu không?” Lải Nhải hỏi.
“Có”.
“Có”.
Hàn Trầm và Tô Miên đồng thanh đáp. Cái gọi là cuộc chiến tâm lý, chẳng qua chỉ là một quá trình “nước chảy thành sông” mà thôi. Bây giờ, lửa đã đủ độ rồi.
Ba giờ sáng, Châu Tiểu Triện ngồi trước máy tính, ngáp dài ngáp ngắn. Văn phòng vừa rộng vừa trống trải, chỉ có ngọn đèn trên đầu cậu ta bật sáng, xung quanh tối om nên càng có cảm giác u ám. Cậu ta đứng dậy đi pha cốc café rồi ngồi về vị trí, cố gắng mở to mắt xem tài liệu vụ án, đồng thời bảo vệ dấu vân tay “quý giá” nắm trong hộp vật chứng.
Không biết bao lâu sau, ngoài cửa dường như vang lên tiếng động khe khẽ. Châu Tiểu Triện nghi hoặc ngẩng đầu, chỉ thấy cành lá lay động trong đêm đen. Cậu ta cũng không để ý, kéo cổ áo khoác lên cao rồi vừa ngâm nga vừa dõi mắt vào màn hình máy tính.
Trong phòng thẩm vấn ở tòa nhà chính cách đấy mấy trăm mét. Hàn Trầm, Tô Miên và Lải Nhải cầm ống nhòm hồng ngoại đổi lại là người khác, liệu Hứa Nam Bách có yên tâm mạo hiểm không?”
Lải Nhải phì cười: “Sau này bảo Mặt Lạnh nấu canh bồi bổ cho Tiểu Triện là được”.
Ba người đợi thêm một lát nữa, Lải Nhải hỏi: “Vì ghi chép truy cập của giáo sư Hứa nên hai người mới nghi ngờ anh ta, sau đó giăng cái bẫy “dấu vân tay” à?”
Tô Miên gật đầu, hồi tưởng lại phản ứng của mọi người sau khi Lải Nhải cập nhật nửa dấu vân tay được phục hồi vào hệ thống. Đây chính là chủ ý của Hàn Trầm, một chiêu rất hay và bất ngờ, một mặt có thể tìm ra ai là kẻ tình nghi, mặt khác tung ra mồi nhử.
Vì lúc bấy giờ, sau khi đăng nhập hệ thống, dấu vân tay mà mọi người nhìn thấy là không giống nhau. Thứ mà họ nhìn thấy trên máy tính đều là nửa dấu vân tay của chính mình.
“Sau khi phát hiện ra điều đó, cậu lập tức chạy đi báo cáo với tôi.” Hàn Trầm nói.
Lải Nhải cười cười. Anh ta là chuyên gia nên đương nhiên biết rõ từng đường vân trên mười đầu ngón tay của mình. Ban đầu, anh ta không để ý nhưng sau khi quan sát kỹ, anh ta lập tức phát hiện ra điều bất thường. Tại sao lại là vân tay của mình? Lúc đó, anh ta hoàn toàn mù mờ nên mới chạy đi tìm Hàn Trầm.
Hàn Trầm bảo anh ta đừng sốt ruột, đồng thời tiết lộ toàn bộ kế hoạch, còn bảo anh ta làm “mồi nhử”.
“Mặt Lạnh và Châu Tiểu Triện không hề quan tâm đến dấu vân tay, có lẽ xem cũng chẳng hiểu.” Tô Miên lên tiếng, “Từ Tư Bạch tính tình cẩn thận, dấu vân tay lại liên quan đến công việc giám định nên anh ấy xem ngay. Khi nhận ra đây là dấu vân tay của mình…” Cô cười cười, “Anh ấy rất thông minh, lập tức đoán ta chúng ta đang bày trò gì đó. Anh ấy hơi bực mình, gọi điện cho tôi.”
Lải Nhải cảm thán: “Thì ra là vậy”.
Hàn Trầm liếc cô một cái.
“Chỉ duy nhất Hứa Nam Bách”. Tô Miên vừa chăm chú Hứa Nam Bách cho rằng đối tượng chúng tôi nghi ngờ là anh, cái bẫy mà chúng tôi giăng ra tối nay là để bắt anh. Điều này khiến toàn bộ câu chuyện càng tăng thêm độ tin cậy. Anh ta cũng cho rằng, sau khi bắt được anh, chúng tôi sẽ lơi là cảnh giác. Mặt khác, những lời anh nói cũng rất quan trọng, khiến nah ta tưởng, anh đúng là cảm thấy dấu vân tay quen thuộc nên mới mò đến văn phòng. Sự việc này càng tăng thêm mối nguy cơ cho anh ta. Hứa Nam Bách cho rằng anh sẽ nhanh chóng phát hiện ra, đó là dấu vân tay của anh ta.”
Lải Nhải gật đầu: “Vì đã lên kế hoạch từ trước nên lạo đại điều Mặt Lạnh đi chỗ khác. Như vậy, Châu Tiểu Triện nghiễm nhiên được cử ở lại trông coi dấu vân tay. Trong điều kiện thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Hứa Nam Bách đương nhiên không bỏ qua. Đây cũng là cơ hội duy nhất để anh ta thoát khỏi diện bị tình nghi. Cám dỗ quá lớn, có trách thì nên trách chúng ta đóng kịch quá đạt.”
Hàn Trầm và Tô Miên mỉm cười. Đúng lúc này, di động của Hàn Trầm tít tít báo hiệu có tin nhắn, màn hình hiển thị hai chữ: hành động. Người gửi là Mặt Lạnh.
Ba người không do dự, lập tức chạy xuống dưới, hướng ngôi nhà nhỏ.
Sau khi đốt dấu vân tay, Hứa Nam Bách lại mất mấy phút bố trí máy móc. Hắn mở thiết bị đo lường, điều chỉnh ánh sáng đến mức độ cao nhất rồi chiếu thẳng vào đống giấy lộn ở trên bàn. Hắn ném cả chiếc bật lửa của Lải Nhải lên trên. Khoảng mười mấy phút sau, giấy lộn chắc chắn sẽ bốc cháy, không biết chừng sẽ tạo ra trận hỏa hoạn nho nhỏ. Một khi tiến hành điều tra thì cũng chỉ có thể kết luận do máy móc trục trặc hoặc vận hành không đúng nên dẫn đến sự cố bất ngờ. Về phần Châu Tiểu Triện, cậu ta thần hồn nát thần tính, bị đánh ngất nên không thể cung cấp manh mối có giá trị, không biết chừng có trăm cái miệng cũng khó biện bạch như Lải Nhải.
Làm xong những việc này, Hứa Nam Bách chuẩn bị rời đi. Đúng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng động nhẹ. Hắn từ từ quay đầu. Chiếc tủ chứa đồ bên cạnh đột nhiên mở tung, một người đàn ông chui ra ngoài, trong tay cầm camera mini, nhằm thẳng vào hắn.
Đó là Mặt Lạnh, người được cử ra ngoài làm việc, cả ngày không thấy bóng dáng. Không biết anh ta trốn trong tủ bao lâu rồi?
Mặt Lạnh đặt camera xuống bàn, lên tiếng: “Toàn bộ quá trình phạm tội của anh đã được ghi lại và lưu trong hệ thống nội bộ. Bây giờ, anh hãy đi theo tôi. Có gì muốn nói thì hãy nói với họ đi.”
Vào thời khắc này, Hứa Nam Bách mới bừng tỉnh, nhận ra đây chỉ là cái bẫy dành cho mình. Khóe miệng hắn nhếch lên, để lộ nụ cười thâm hiểm. Giây tiếp theo, hắn liền cầm máy tính xách tay trên bàn, ném vào Mặt Lạnh rồi quay người chạy ra ngoài.
Trong tổ Khiên Đen, thân thủ của Mặt Lạnh chỉ thua Hàn Trầm, xuất sắc hơn Tô Miên và Lải Nhải nhiều. Anh ta phản ứng rất nhanh, nghiêng người né tránh rồi giơ tay chụp vai Hứa Nam Bách.
Nhưng Hứa Nam Bách cũng tránh được, tung nắm đấm về phía Mặt Lạnh. Mặt Lạnh có chút ngạc nhiên, không ngờ thân thủ của đối phương lại khá như vậy. Điều này khiến anh ta càng tin chắc, người đánh lén Tiểu Bạch hôm ở nhà Thiệu Luân chính là Hứa Nam Bách.
Trong lúc đánh nhau, hai người nghe thấy tiếng bước chân từ phía xa xa. Hứa Nam Bách giật mình, đưa mắt về phía của ra vào, kết quả bị Mặt Lạnh đấm một phát vào bụng. Hứa Nam Bách đau đớn gập người, Mặt Lạnh nhanh như chớp bẻ quật cánh tay đối phương, đồng thời đẩy hắn vào tường: “Anh chạy không thoát đâu.”
Hứa Nam Bách hít một hơi sâu. Một giáo sư luôn chỉnh tề và nho nhã, thời khắc này đầu tóc lòa xòa, kính trắng rơi xuống đất, đồng hồ và vòng hạt ở tay cũng xiêu vẹo.
Hắn ngoảnh đầu về phía Mặt Lạnh, đột nhiên bật cười, ánh mắt âm u khó dò, đồng thời cất giọng lạnh lùng: “Cậu tưởng cứ thế bắt được tôi sao?”
Mặt Lạnh thoáng ngẩn người.
Hàn Trầm, Tô Miên và Lải Nhải chạy thục mạng về phía văn phòng, lúc này cửa đang mở toang. Lải Nhải sôi sục ý chí chiến đấu, vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Mẹ kiếp! Tên Hứa Nam Bách này rất cáo già nên chúng ta không thể lắp camera không phải Mặt Lạnh phản ứng nhanh, kíp né tránh có khi anh ta đã nguy hiểm đến tính mạng chứ không chỉ bị đâm vào vai”.
Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Mặt Lạnh nhắc đồng hồ và vòng hạt. Trước kia, em cũng có đọc sách về lĩnh vực này, chắc đây là công cụ dùng để thôi miên của Hứa Nam Bách. Thảo nào anh ta suốt ngày đeo vòng hạt, còn hay xoay đi xoay lại. Nghe nói, những cao thủ về thôi miên ngay cả trong cuộc sống thường ngày cũng có thể khiến đối phương rơi vào trạng thái lơ mơ một cách vô thức. Vì vậy, tối nay anh ta mới dễ dàng thành công”.
Sắc mặt Hàn Trầm càng trở nên lạnh lẽo: “Bám chắc vào!” Anh nói.
Tô Miên lập tức túm tay vịn. Anh liền rồ ga, chiếc xe lao đi như tên bắn. Tô Miên trợn mắt, lập tức quay đầu sang một bên. Một tiếng “ầm” lớn vang lên, Land Rover đã đâm thẳng vào đuôi xe của Hứa Nam Bách.
Ô tô của Hứa Nam Bách bắn về đằng trước, va chạm với lan can bên đường. Hắn vội đánh tay lái, tiếp tục phóng đi. Hàn Trầm nhếch miệng, để lộ nụ cười lạnh lùng. Anh khéo léo điều khiển ô tô luồn lách qua những chiếc xe tải ở bên cạnh rồi lại rồ ga đuổi theo, lại một lần nữa ép Hứa Nam Bách vào đường cùng giống như đang chơi trò mèo đuổi chuột.
Nếu việc Mặt Lạnh bị thương khiến Tô Miên vừa phẫn nộ vừa đau lòng, thì bây giờ chứng kiến Hàn Trầm thản nhiên lái chiếc ô tô trị giá hơn một triệu, đâm bẹp đầu mà không chớp mắt, cô vừa sảng khoái vừa xót của.
Trước mặt là một ngã tư, ở giữa có bùng binh. Xe của Hứa Nam Bách chạy thẳng về con đường phía trước. Hàn Trầm né tránh một chiếc ô tô rẽ qua. Tô Miên lại túm chặt tay vịn. Đúng lúc này, cô chợt nhìn thấy tia sáng màu đỏ nhấp nháy trong bãi cỏ ở bùng binh.
“Đó là thứ gì thế?” Cô liền giơ tay chỉ.
Hàn Trầm liếc qua, lập tức đánh tay lái, chuyển hướng về bụi cây ở bên đường. Tô Miên chỉ cảm thấy thân xe văng đi, bánh xe ma sát trên mặt đường phát ra âm thanh sắc nhọn. Land Rover đâm vào hai thân cây nhỏ, lao xuống dốc rồi dừng lại.
“Ầm!” Đằng sau vang lên tiếng nổ cực lớn, ánh lửa chiếu sáng cả con đường. Hàn Trầm liền buông tay lái, ôm Tô Miên vào lòng, cúi thấp người. Do bị ảnh hưởng bởi vụ nổ nên cửa kính xe bị vỡ, rơi xuống sau lưng anh.
Tô Miên kinh hãi ngẩng đầu: “Anh không sao đấy chứ?”
“Không sao”. Hàn Trầm nhặt mảnh vụn thủy tinh bám trên tóc cô rồi mở cửa xuống xe. Tô Miên cũng bước xuống, cùng anh ngẩng đầu quan sát tình hình trên đường. Bùng Binh đang bốc cháy, vụ nổ có uy lực rất lớn nên đoạn đường xung quanh cũng bị phá hỏng. Rất nhiều xe tải đã dừng lại, các tài xế nhảy xuống xe, chạy thục mạng về phía sau. Còn ở con đường phía trước ô tô của Hứa Nam Bách đã biến mất.
Trống ngực Tô Miên đập thình thịch, cô đảo mắt một vòng. Sát thủ thứ tư, kẻ chuyên về chất nổ đã xuất hiện. Nhưng xung quanh vô cùng hỗn loạn, cô làm sao có thể phát hiện ra hắn?
“Lên xe!” Hàn Trầm lại ngồi vào ô tô, rút di động gọi đi, “Lập tức kiểm tra mọi camera lộ ý cười kỳ dị, khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi.
“Hắn đã uống thuốc độc.” Lải Nhải hét lớn. Nhưng không còn kịp nữa. Hứa Nam Bách vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi dang hai tay ngả người về phía sau.
Hàn Trầm đã sớm có sự chuẩn bị, lập tức lao đến để túm lấy cánh tay hắn. Tuy nhiên, không biết có phải là ý trời, đất đá dưới chân Hứa Nam Bách bỗng bị sụt lún, khiến cả người hắn rơi xuống dưới trong giây lát.
Mọi người đều chạy đến mép vực. Từ Tư Bạch cũng đi lên, đứng cạnh Tô Miên, lặng lẽ quan sát. Ở dưới đáy vực sâu mấy chục mét, nước sông cuồn cuộn như vạn mã phi nhanh đã cuốn trôi tất cả.,
💬 Bình luận chương