04
Người phía sau giả sơn đã đi rồi, chuyện ta cũng đã nghe hết, "Đi thôi, bây giờ có thể dẫn bổn cung đi thay y phục được chưa?"
Nha hoàn vẫn thản nhiên, "Điện hạ mời."
Nha hoàn dẫn ta đến trước một căn phòng, rồi lui ra ngoài.
Ta ung dung bước vào, lấy ngoại bào đã chuẩn bị sẵn trên giá thay vào.
Ta đang buộc dây áo, liền bị ôm vào một vòng tay ấm áp.
"Điện hạ, ta rất nhớ nàng."
Tay ta vẫn không ngừng động tác, buộc xong dây áo mới thoát khỏi vòng tay hắn.
"Thôi công tử nhớ ta? Thôi công tử là muốn đổi cho ta một phò mã khác thì có."
Thôi Diễm khẽ cười, đưa tay v**t v* một lọn tóc của ta, giọng điệu ái muội, "Diễm ái mộ điện hạ đã lâu, ngày đêm mong nhớ, thức mơ đều nhớ nhung."
Ta nhìn dung nhan tuấn tú trước mặt, đưa tay rút lọn tóc về, "Thôi Diễm, ngươi biết đấy, cho dù ta mất phò mã, người tiếp theo cũng nhất định không phải ngươi."
Ta không để ý đến hắn nữa, tự mình trở về chỗ ngồi.
Nhị tỷ đã ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, bên cạnh còn có một nam tử rất giống Thôi Diễm, rót trà mời nước, vô cùng ân cần.
Nhị tỷ nhìn ta từ xa, "Hoa Dương, hậu viện của muội vốn đơn điệu, tỷ tỷ mới được mỹ nhân, tặng cho muội có được không?"
Lý Hiếu Liêm nghe vậy liền kinh ngạc nhìn ta, hắn không mở miệng nhưng ta hiểu ý hắn, 【Công chúa các ngươi vậy mà chơi phóng khoáng như thế sao?】
Ta không nhịn được bật cười, "Nhị tỷ khách sáo rồi, Hoa Dương không có phúc phận đó."
Nhị tỷ hài lòng cười, Thôi Diễm thích ta cũng được, nhưng ta tuyệt đối không được mơ tưởng đến Thôi Diễm.
Tính tình của đám huynh đệ tỷ muội chúng ta, từ sớm ta đã rõ như lòng bàn tay.
Lý Hiếu Liêm uống không ít, ta sợ hắn say rồi nói năng lung tung, liền đứng dậy cáo từ, "Các vị tỷ tỷ, phò mã không uống được rượu, ta xin phép đưa chàng về trước."
💬 Bình luận chương