06
Ngày mười ba tháng bảy, gần đến tết Trung Nguyên, cái nóng oi bức khó chịu.
"Phò mã đi đâu rồi?"
Hồng Châu phe phẩy quạt đáp, "Bẩm công chúa, các vị phò mã hôm nay đi du ngoạn trên hồ ạ."
Ta gật đầu, du ngoạn trên hồ tốt, du ngoạn trên hồ sẽ không chết được.
Tối hôm đó, Lý Hiếu Liêm được khiêng về, nói là không cẩn thận trượt chân rơi xuống nước.
Lúc ta đến xem hắn, hắn đang thoi thóp nằm trên giường, nhưng lang trung nói hắn không nguy hiểm đến tính mạng.
Ta phẩy tay cho mọi người lui xuống, rồi ngồi xuống bên giường hắn.
Cửa vừa đóng lại, hắn liền nắm lấy cổ tay ta, "Công chúa, có người muốn giếc ta!"
Ánh mắt hắn trong veo, tràn đầy sức sống, nào có dáng vẻ ốm yếu lúc nãy, xem ra, cũng chưa ngốc hẳn.
Ta dùng cán quạt gõ nhẹ vào tay hắn đang nắm tay ta, "Phò mã, buông tay."
Lý Hiếu Liêm hoàn hồn, buông ta ra, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của ta, giọng điệu có chút không dám tin, "Nàng đều biết?"
"Chẳng trách nàng bảo ta học bơi. Nàng biết là ai muốn giếc ta sao?"
Ta phe phẩy chiếc quạt trong tay, "Phò mã, bổn cung sao có thể biết những chuyện này được?"
💬 Bình luận chương