Mạc Vấn chẳng thèm nói một câu, liên tục vung kiếm truy sát, mỗi chiêu đều sắc bén trí mạng giống như đang chiến đấu với đại địch không đội trời chung.
Thân hình Vân Linh Nhi thoắt ẩn thoắt hiện, liên tục tránh né những đòn tấn công, mặc dù thế công của Mạc Vấn rất sắc bén và hiểm độc, nhưng vẫn chẳng thể chạm vào một sợi tóc của nàng. Mạc Vấn lại càng tức giận rống to.
"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Vì sao lại tấn công ta? Ta chính là Tử Vân Linh Chủ a! Dừng tay! Mau dừng tay! Nếu không bản Linh Chủ sẽ không nhịn nữa đâu!"
Ông! Soạt...
Lam Tinh Kiếm mãnh liệt xuyên qua một đạo hư ảnh của Vân Linh Nhi, đâm sâu vào trong một khối đá phía sau, lắc lư rung động phát ra tiếng ông ông.
"Tại sao ngươi làm vậy?"
Ánh mắt Mạc Vấn rất phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Vân Linh Nhi.
Vân Linh Nhi hơi sợ hãi, vỗ vỗ lên ngực, nghe vậy nàng tỏ ra nghi ngờ hỏi lại: "Ta đã làm gì sai sao?"
Mạc Vấn giơ tay chỉ vào sơn động giận dữ quát: "Đó là một cái bẫy! Rõ ràng là ngươi đã biết!"
"Đúng vậy, ta biết. Nhưng như vậy thì đã làm sao?" Vân Linh Nhi nghi hoặc hỏi.
Mạc Vấn hậm hực nói: "Bản thân ngươi là Tử Vân Linh Chủ, là kẻ thủ hộ tất cả các tên Linh Kiếm sư của Tử Vân Linh Các, vậy mà ngươi lại để bọn chúng đi chịu chết. Dưới Huyết Trì đã chết mấy vạn oan hồn ngươi cũng chẳng thèm quan tâm!"
Đôi lông mày của Vân Linh Nhi nhíu lại, giờ phút này nàng đã hiểu rõ nguyên do Mạc Vấn nổi điên, sắc mặt liền trầm xuống, thái độ vui đùa cũng biến mất, thản nhiên nói: "Ta đúng là Thủ Hộ Giả, nhưng bản Linh Chủ không phải bảo mẫu, ngươi cho rằng Ảo Cảnh Tinh Các là cái gì ? Nhìn thấy một cái cửa động lập tức nghĩ rằng có bảo vật rồi chui đầu vào, Ảo Cảnh là chỗ để chơi đùa sao? Nơi đây là chiến trường, chiến trường của Linh Kiếm sư, không vượt qua được thì chỉ có duy nhất một con đường chết! Nếu một chút nguy cơ như vậy mà còn không thể vượt qua thì khi đưa đến chiến trường Ngoại Vực cũng chỉ để làm mồi cho Yêu tộc mà thôi!"
"Tên kia không phải Yêu tộc!" Mạc Vấn giận dữ quát.
Vân Linh Nhi giận quá hóa cười, ánh mắt châm biếm nhìn Mạc Vấn: "Tranh đấu nội bộ trong Nhân tộc các ngươi còn ít sao? Bản Linh Chủ trấn thủ tại Tử Vân Linh Các vài vạn năm qua, đã chứng kiến rất nhiều vụ tự tàn sát lẫn nhau của Nhân tộc các ngươi rồi. Tuyệt đại đa số Linh Kiếm sư không hề chết trong chiến trường Yêu tộc mà là chết ở trong tràng diện tranh đấu nội bộ này. Ngươi còn muốn bản Linh Chủ để ý ngăn cản sao? Ngăn cản như thế nào? Ngăn cản ai đây? Chính ngươi cũng thấy rằng tên ở dưới kia không phải Yêu tộc, mà là Linh Kiếm sư giống như các ngươi, thậm chí có thể là cường giả Kiếm Thai cảnh, là một phần chiến lực đáng kể của Nhân tộc. Căn cứ vào nguyên tắc lợi ích, có lẽ ta nên đưa những tên không có chút ý thức chiến đấu sinh tồn như thế này tới, trói toàn bộ lại giao cho hắn tu luyện Huyết Thai mới đúng?"
Mạc Vấn trợn mắt nhìn Vân Linh Nhi, nhưng lại không tìm được lời nào để phản bác. Tuy rằng lời nói của đối phương rất lạnh lùng nhưng mà sự thật lại đúng là như thế. Không nói đến Ảo Cảnh là nơi thí luyện, tên thiếu niên tóc đỏ kia cũng giống như hắn đều là Linh Kiếm sư, muốn Tử Vân Linh Chủ thiên vị ai bây giờ? Xét về mặt nhân tính mà nói, tên thiếu niên tóc đỏ kia chính là kẻ cùng hung cực ác (không điều ác nào là không dám làm - vịt) như vậy thì cho dù có chết cả trăm lần cũng chưa đủ. Nhưng mà nếu xét về mặt đại cục, vì lợi ích của Nhân tộc, thì lại cần trợ giúp thiếu niên tóc đỏ kia tăng tiến thực lực. Bởi vì dẫu sao thì một gã có triển vọng tấn cấp Kiếm Thai cảnh giới, cho dù có đem đổi mười vạn tên Linh Kiếm sư cấp thấp cũng chẳng được!
Hít sâu một cái, Mạc Vấn cố gắng bình tĩnh lại, thật ra hắn tức giận với Vân Linh Nhi cũng chỉ là mượn cớ mà thôi, đúng ra là do Tịch Vân chết mà trong lòng hắn cảm thấy áy náy.
"Ngươi đi đi, đừng xuất hiện ở đây nữa."
"Ngươi cho rằng bản Linh Chủ cần ngươi à?" Vân Linh Nhi trợn cặp mắt trắng dã nói: "Nếu không phải vì ngươi chưa từng tu luyện Yêu Linh Kiếm, thì bản Linh Chủ cần đến ngươi sao! Thôi được, bản Linh Chủ là người đại nhân đại lượng (lòng dạ phóng khoáng dễ dãi - vịt), không thèm so đo với một tên tiểu bối như ngươi. Hừ, thực là nhàm chán..."
Nói xong, thân hình Vân Linh Nhi hóa thành từng điểm từng điểm, cứ thế biến mất trong không khí, giống như chưa hề xuất hiện.
Mạc Vấn đứng yên tại chỗ một lúc lâu, sau đó mới ngự kiếm bay khỏi khe núi…
Sau chừng nửa khắc, Mạc Vấn nhướng mày, dừng lại trên một ngọn núi, hắn nhìn mọi thứ xung quanh một cách cảnh giác. Từ khi bay khỏi khe núi kia, hắn cảm giác dường như có người đó làm vật trang trí nữa rồi, coi như là đền bù hư hao của Kiếm Đồ Nguyên Không Phá Hư Kiếm Võng.
Linh quang lóe lên, một quả ngọc giản màu máu liền xuất hiện trong tay Mạc Vấn.
Xem xét cẩn thận cái ngọc giản này một lúc rồi Mạc Vấn mới thả kiếm thức ra đi vào trong dò xét.
💬 Bình luận chương