*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 1066: Phát hiện bị nuôi một bậc thầy về con rối dễ vậy thì tông môn ở thế giới ẩn đã sớm tranh nhau cướp đoạt rồi.
Dĩ nhiên nếu họ biết đạo sĩ Khúc có tài năng cỡ này thì họ cũng sẽ cướp đi dù phải hao tổn bao nhiêu tài nguyên chăng nữa.
“Yên tâm đi, tôi biết ước chừng mà” Đạo sĩ Khúc cười rạng rỡ, sau đó nhận lấy túi chứa đồ Tân Trạm đưa tới rồi lập tức muốn mở ra.
Nhưng Tân Trạm chợt đưa tay đặt lên miệng túi.
“Không thể để chúng lộ ra ngoài, ông nên vào bên trong rồi xem xét, đợi sau khi tôi đi hằng làm” Tân Trạm truyền âm với ông ta.
“Được”
Tuy đạo sĩ Khúc không hiểu vì sao Tân Trạm phải cẩn thận đến vậy ngay trên chính địa bàn Tân Môn nhà mình nhưng ông cũng gật đầu tạm thời cất túi chứa đồ đi.
“Lão Khúc, lần này có lẽ tôi phải đi trong thời gian khá dài, phiền ông trông coi Tân Môn rồi”
“Yên tâm đi Môn chủ, chỉ cần tôi còn sống thì không ai vượt qua nổi ngưỡng cửa Tân Môn này đâu. Đến Yêu tộc rồi thì cậu nhớ phải cẩn thận nhé. Tôi nghe nói đám yêu thú kia vô cùng hung bạo, thích ăn người sống nhất, còn nuốt cả tim người nữa”
Đạo sĩ Khúc vừa tiễn Tân Trạm ra cổng vừa lo lắng dặn dò.
Tân Trạm mỉm cười. Đừng nói yêu thú, ngay cả Yêu Hoàng anh cũng gặp rồi nhưng chưa thấy ai trong Yêu tộc phát rồ như vậy.
Thế nhưng trong mắt võ giả khác thì ấn tượng về Yêu tộc là như thế.
Tuy vậy có mấy ai tin rằng Vấn Tông tiếng thơm vang xa trong truyền thuyết thật ra mới là kẻ chuyên giở trò mờ ám, còn Yêu tộc lại luôn trọng tình trọng nghĩa, thậm chí còn giống người hơn vài tu sĩ khác.
“Mấy món này của ông có tác dụng với tôi nên tôi sẽ mang theo”
Tân Trạm khoát tay cất vài con rối đặc biệt vào. Sau khi tạm biệt đạo sĩ Khúc thì anh rời khỏi Tân Môn.
Vốn dĩ lần trở về này Tân Trạm dự định sẽ đến vài nơi và gặp vài người.
Nhưng trực giác cho thấy mình đang bị nhìn trộm làm Tân Trạm hoàn toàn từ bỏ những suy nghĩ đó.
“Đến đảo Hỏa Sơn, lợi dụng ngọn lửa của tâm Trái Đất để cường hóa ra một U Lam Minh Hỏa cho mình vậy”
Tân Trạm như đang lẩm bẩm, anh lấy thuyền bay ra, nhanh chóng hóa thành một vệt màu đỏ rồi biến mất.
Con sóng dập dờn trên biển rộng mênh mông.
Từng đợt sóng lớn phản chiếu ánh mặt trời tạo thành những dải màu mơ màng và mộng ảo.
Đảo Hỏa Sơn vẫn cứ đứng yên trên biển sâu, núi lửa cuồn cuộn và hừng hực trên đảo dường như không bao giờ lụi tàn.
Lúc này bí cảnh ở đây đã tắt nên nó khôi phục lại dáng vẻ hoang đảo ban đầu. Tân Trạm đáp xuống miệng núi lửa, bốn phía không có một bóng người.
“Lúc ấy vì cứu Phương Hiểu Điệp và Tô Uyên nên mình đã truyền âm sau đó Diệp Thành và Anh Ban lập tức chạy tới cứu.
Họ chấp nhận mạo hiểm, liều chết lao vào, suýt nữa đã liên lụy đến mạng sống”
Trở lại chốn xưa, nhìn cảnh nhớ chuyện.
Tân Trạm đứng trên miệng núi lửa với đôi mắt sáng quắc.
Lúc ấy hai người họ có thể liều mạng vì mình, đương nhiên hôm nay mình cũng sẽ làm vậy.
Xông vào Vấn Tông, tiến ra sau núi cướp tù phạm và phải còn sống sót. Chuyến hành trình này chắc hẳn sẽ vô vàn nguy hiểm, làm không tốt một khâu sẽ mất mạng như chơi nhưng Tân Trạm không mảy may do dự.
Triệu Tấn Dục từng nói hai người đó chỉ có hai tháng nữa thôi, sau đó họ sẽ bị xử tử. Nếu cứ đứng trơ mắt nhìn anh em của mình chết trong oan khuất, còn mình thì cứ sống tạm bợ, vậy mình không xứng làm người.
Tân Trạm bất chợt nhảy thẳng vào ngọn lửa dày đặc kia không hề quay đầu lại rồi rơi thẳng xuống phía dưới.
“Tên nhóc này thật kỳ khôi, chọn tu luyện tại vùng đây ma thiêng nước độc này à.”
Bóng dáng màu xám lại xuất hiện trên miệng núi lửa, đoạn nhìn khói lửa lượn lờ phía dưới, gã không khỏi cất giọng phiền não.
“Ngọn lửa này sâu quá, nhiệt độ cực nóng, nếu tôi tiến vào trong đó với cơ thể của mình thì tất nhiên sẽ phải chịu tổn thương, không ổn còn có thể bị cậu ta phát hiện. Có nên đi theo hay không đây?”
“Nếu không đi theo, chỉ sợ bị Tuân Trì phát hiện, lúc đó tôi phải chịu khổ rồi” Bóng dáng màu xám cau mày.
“Có cách rồi, sao tôi lại quên mất thuật này chứ”
Mắt của bóng dáng màu xám chợt sáng lên, cơ thể mờ ảo kia đột nhiên phun ra một nhúm khí sáng. Gã lẩm nhẩm gì đó với khí sáng kia, không lâu sau, trong khí sáng nọ dần dần hiện ra hình ảnh Tân Trạm đang ngồi xếp bằng dưới đáy núi lửa.
“Nhìn vậy là được, nếu tên nhãi này muốn giở trò gì thì mình đều thấy được hết” Bóng xám cười đắc ý.
“Sao rồi?”
Khoảng thời gian hồi tưởng, ngay khi Tân Trạm mới vừa chui vào trong biển lửa thì Phù Ma hỏi ngay.
“Cảm giác đó biến mất rồi” Trong mắt Tân Trạm thoáng hiện vẻ sắc bén.
Nếu trước kia là nghỉ ngờ thì bây giờ anh có thể khẳng định răng mình thật sự bị một người bí ẩn theo dõi suốt cả đoạn đường này.
💬 Bình luận chương