*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 1074: Có chuyện muốn thương lượng
Giọng nói này giống như vang vọng khắp bốn phương tám hướng, Tần Trạm ý thức liếc nhìn bốn phía nhưng không tìm được bóng dáng của đối phương.
“Nếu cậu nghĩ muốn thông qua giọng nói để tìm tôi thì cậu đã quá ngây thơ rồi. Loại thiên phú này của chúng tôi nếu muốn ẩn nấp thì sẽ không ai có thể tìm được.”
“Anh sợ tôi tìm được anh sao?” Tân Trạm nói.
“Sợ cậu sao? Không đến mức ấy”
Khôi Ách cười nhạt nói: “Chỉ là tôi thấy rất ngạc nhiên, cậu biết rõ sự tồn tại của tôi thì có tác dụng gì chứ? Cậu cũng biết, tôi được Tuân Trì phái đến, là ác mộng mà cậu không thoát được.”
“Cảm giác bị người anh không có thân thể thì lúc bạch tuộc phun mực tại sao anh lại tránh né?”
Một câu của Tần Trạm đã khiến cho nụ cười trên mặt Khôi Ách ngừng lại.
“Lúc đó cậu đã phát hiện ra rồi sao?” Hít vào một hơi, Khôi Ách không thể tin nói.
“Anh đoán xem vì sao tôi lại đi đảo Hỏa Sơn, vì sao tôi lại vẽ trận pháp ở Tân môn, vì sao lần này lại đi ra bên ngoài, một ngày đã vội vàng quay về. Thật ra, từ lúc rời khỏi Vấn Đạo Tông, tôi đã phát hiện ra anh.”
Âm!
Đầu Khôi Ách chấn động mạnh một cái, chỉ cảm thấy mê mang, suýt nữa rơi từ trên không xuống.
Hắn ta vẫn luôn nghĩ mình đang âm thầm lúc trước nhìn Tân Trạm chỉ có sự khiếp sợ, lúc này đây Khôi Ách lại cảm thấy người trẻ tuổi trước mặt đáng sợ không gì sánh được.
“Thế thì sao chứ? Tôi đúng là sinh linh, cậu cũng thết Trừ khi cậu không muốn cứu anh em của mình, nếu không cậu và tôi chỉ đành chết cùng nhau mà thôi” Khôi Ách lớn tiếng nói.
“Anh lại sai rồi, anh đoán xem vì sao buổi chiều tôi lại phải hao tổn lượng lớn thần thức để bày trí trận pháp này”
Gương mặt Tân Trạm mang theo sự đùa cợt, anh võ một tay xuống mặt đất.
Đột nhiên tầng tầng lớp lớp hoa văn trận pháp hiện lên, sau đó một luồng sáng bảy màu xuất hiện, giống như một dải cầu vồng, bao xung quanh Tần Trạm.
“Trận pháp này phong bế hơi thở sinh mệnh, ở trong này thú huyết hồn sẽ không cảm nhận được tôi, bọn chúng sẽ chỉ giết anh.”
“Tên khốn này, cậu muốn giết tôi à”
Khôi Ách nhận ra mình thật sự không cảm nhận được hơi thở của Tần Trạm nữa, trong chớp mắt giận quá hóa giận, chửi ầm lên.
“Lúc trước là anh hại tôi, bây giờ, hãy hưởng thụ chuyện máu của anh thành một bữa tiệc thịnh soạn đi!”
Tân Trạm híp mắt, trận pháp đã bắt đầu, hơi thở sinh mệnh của Tần Trạm đã bị trận pháp che dấu sạch sẽ.
“Grao!t”
Lúc này ở trên mặt đất, một đàn thú huyết hồn do ngưng tụ mà thành, chúng đang gầm rú giận giữ, một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào nơi nào đó trên không trung, khóe miệng ch** n**c dãi, thân thể chợt lao ra.
Những con thú huyết hồn này cũng có thể bay, chúng không dựa vào hai mắt mà dựa vào cảm nhận hơi thở sinh mệnh. Vì vậy mấy trăm con thú huyết hồn đã tập hợp lại với nhau, chạy như bay trên không trung.
Tân Trạm nheo mắt lại, anh không nhìn thấy thân thể của Khôi Ách, nhưng đứng giữa sự bao vây tấn công của mấy trăm con thú huyết hồn, hắn ta vẫn không chống trả thì sẽ không thể chống đỡ được đến ngày mai.
Về phần tại sao, rất đơn giản.
Nếu hắn ta có năng lực thần cảnh thì sẽ không thể bị trưởng lão Tuân điều khiển, xuất khiếu cảnh tu sĩ, sẽ có bao nhiêu khả năng dưới tình huống không có chuẩn bị mà đánh trả thú huyết hồn.
Ngay cả Tân Trạm cũng cũng dựa vào kim sắc thú cốt mới giữ được tính mạng.
“Tân Trạm, có chuyện gì thì hãy bàn bạc, hãy làm cho đám yêu thú này biến đi, cũng lắm thì tôi sẽ không nói chuyện ngày hôm nay ra.
Đúng là không bao lâu sau, giọng nói của Khôi Ách lại vang lên lần nữa, giọng nói rất chật vật.
Tần Trạm ngoảnh mặt làm ngơ, cũng không thèm để ý.
“Không chỉ chuyện hôm nay, sau này cậu làm gì tôi cũng sẽ không báo cho Tuân Trì”
“Tân Trạm, thật sự thì tôi và cậu không phải kẻ địch của nhau, tôi cũng hận Vấn Đạo Tông, chúng tôi có thể hợp tác.”
“Nếu tôi chết thì cậu cũng sẽ không thoát được.”
Thời thế thay đổi, lân này đến lượt Khôi Ách không ngừng mở miệng nói, mà Tân Trạm lại không nói một chữ nào.
Đột nhiên trong sơn cốc vang lên một tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp trời đất.
Ngay lập tức những con thú huyết hồn đã dừng động tác, lại quay về mặt đất.
“Hắn ta chết rồi sao?”
Tần Trạm nhíu mày, nhìn về phía đám huyết hồn kia đang tụ tập lại.
💬 Bình luận chương