Chương 617
“Thằng nhóc này… Thiên Đạo… lão Bạch, ông nói tôi biết đi, tôi không nhìn làm đúng không. “Đúng vậy, đúng là mùi của Thiên Đạo.
Hai ông lão áo đen và trắng đều giật mình đến mức sững sở tại chỗ.
Lúc trước, cho dù Tần Trạm có biểu hiện lạ thường cỡ nào, bọn họ đều không ngạc nhiên như bây giờ
Hai người cứ như bị sét đánh trúng, đờ người ra như thế đã biến thành tượng sáp vậy.
Thật lâu, thật lâu sau đó.
Ông lão áo đen run rẩy sở lên trán, lúc này trên trán của ông lão toàn là mồ hôi.
Ông lão áo trắng thì mặt mũi đỏ bừng, trên mặt lộ vẻ khó “Gia tộc Vạn Luyện, bởi vì dám ngỗ nghịch Thiên Đạo, chế tin. tạo ra kiếm Trảm Thiên nên mới chết. Mà tên nhóc này, không ngờ cũng dám chống lại Thiên Đạo, bị Thiên Đạo ông ấy chán ghét mẹ tôi, với năng lực của ông ấy, hoàn toàn không cần phải dùng trận pháp. Rốt cuộc, năm đó đã xảy ra chuyện gì?”
Tần Trạm cảm giác, chỉ có trở về dò hỏi mẹ, anh mới có thể biết thêm một chút manh mối.
Hai ông lão Hắc Bạch liếc nhau một cái, từ biểu tình của Tần Trạm, bọn họ cũng cảm giác được sự tình có chút kỳ quặc. “Cậu trai, tuy rằng cậu đã đạt được ngôi sao thứ bảy, nhưng kiếm Trảm Thiên rất quan trọng, chúng tôi không thể cho cậu mượn” Ông lão áo đen nói. “Hơn nữa uy lực của kiếm Trảm Thiên vượt quá tưởng tượng của cậu, cũng không phải là thứ mà hiện tại cậu có thể khống chế, nếu cậu dùng nó chém đứt xiềng xích, xích đương nhiên sẽ đứt, nhưng mẹ của cậu cũng sẽ chết.”
“Có điều, nếu cậu chỉ muốn chém đứt sợi xích, tôi có một vật thích hợp hơn đây.” Ông lão áo đen vươn tay ra.
Thanh kiếm Thanh Đồng của Tân Trạm không chịu khống chế, bay đến dừng trong tay ông. Kiếm Thanh Đồng nhẹ nhàng run rẩy, dường như rất là kích động. “Đứa bé ngoan, con đã trở về rồi.” Ông lão v**t v* thân kiểm, trên mặt lộ ra nét hoài niệm
Hai người dân theo Tân Trạm băng qua rừng trúc, đi vào một gian phòng rèn ở phía sau khu rừng. “Tôi sẽ chế tạo cho cậu một thanh kiếm sắc bén, đủ để cậu tung hoành thiên hạ”
Ông lão áo đen v**t v* kiểm Thanh Đồng, ánh mắt sáng ngời.
Dứt lời, ông đưa kiếm Thanh Đông vào bếp lò, bắt đầu rèn. “Tiền bối, cháu nghe nói tông chủ của gia tộc Vạn Luyện, có hai thanh bảo vật
Tần Trạm nhìn kiếm Thanh Đồng đang được ông lão áo đen rèn lại, suy đoán nói. “Không sai.” Cụ ông áo trắng cười nói. “Đó là hai cây búa lớn, một đen một trăng. Một cây rèn luyện bản thân, một cây rèn luyện vạn vật. Hai cây búa này, đều đã sinh ra khí linh”
“Vậy tiền bối chính là cây búa màu trắng đúng không. Tần Trạm bừng tỉnh. “Không”
Ông lão áo trắng lắc đầu nói: “Tôi là khí linh của cây búa màu đen.
Tân Trạm sửng sốt. “Đã đen cả đời, cho nên muốn trắng một lần, vừa vặn lão Bạch cũng muốn thay đổi phong cách Ông lão áo trắng cười nói: “Cho nên, cậu có thể gọi tôi là lão Hắc. Ông là lão Bạch”
Tần Trạm đần mặt.
Trắng là đen, đen là trắng, hai vị tiền bối khí linh, cũng thú vị phet. “Lão Hắc, đừng nói nhảm nữa, mau lại đây giúp tôi.” Lão Bạch hừ một tiếng, nói.
Lão Hắc mỉm cười lắc lắc đầu nhưng cũng qua.
Bóng kiếm phóng lên cao, một vệt sáng màu xanh lá xoay một vòng ở không trung, sau đó dừng trong tay Tân Trạm. “Nó..” Tần Trạm v**t v* kiếm Thanh Đồng vừa mới rèn xong ánh mắt lấp lánh.
Lúc trước, tuy anh không xác định chuẩn cấp độ của thanh kiếm Thanh Đồng này, nhưng nó nhất định không vượt qua cấp Địa giải.
Mà lúc này, kiếm Thanh Đồng…
Tần Trạm đã nhìn không thấu cấp độ của nó nữa. “Cấp bậc hiện tại của nó là Thiên giai cấp thấp, bởi vì với tu vì hiện nay của cậu, vũ khí ở cấp bậc này là thích hợp nhất.
Lão Bạch xuất hiện ở bên cạnh Tân Trạm. “Nhưng cậu yên tâm, khi nào tu vi của cậu đủ để phá tan phong ấn trên thân kiếm, nó sẽ tiếp tục nâng cấp.
Ảnh mặt của Tần Trạm rơi xuống trên thân kiếm Thanh Đồng, phát hiện bên trên xuất hiện bảy vết phong ấn.
💬 Bình luận chương