chương 3: một bước nhỏ và một bước lớn
Từ đó Naruko bắt đầu tìm hiểu về thế giới shinobi, dù qua những câu chuyện cô bé tìm thấy hay những quyển sách luyện tập cơ bản bán đầy ngoài chợ cô đều mua để tìm kiếm con đường để trở thành một Shinobi mạnh mẽ ( đặc biệt các sách liên quan đến thuật trị thương Naruko thường xuyên tìm hiểu, không giống anh trai ngu ngốc của mình, Naruko biết hai anh em cái khả năng hồi phục hơn người mà họ sở hữu chính là lý do hai người họ bị coi là quái vật).
Naruko tỏ ra thích thú với các ninja như một đứa trẻ thích thú tôn sùng các vị anh hùng để tránh Miharu để ý, cảm thấy một mình cô cố gắng chưa đủ để xóa bỏ nghi ngờ nên Naruko đã gạ gẫm naruto vào thế giới shinobi và từ đó câu cửa miệng của Naruto "ta sẽ trở thành hokage"
Ngày qua ngày cuối cùng Naruko và Naruto được vào học viện ninja
Tưởng được học nhiều hơn những kiến thức về Gennin và một chút kiến thức về Chunin không ngờ toàn mấy cái kiến thức cũ rích cô đã học thuộc từ rất lâu rồi và vài bài thực hành ném Shuriken cô hứng thú được vài buổi ( học vài ngày là thuần thục, nên nhanh chán, đương nhiên Naruko không thể hiện khả năng của mình mà cô chỉ thực hành với thành tích bình bình không đáng chú ý, đương nhiên lớp cô có cái gương sáng"là ai mọi người tự hiểu" cho mọi người nhìn rồi nên ai thèm để tâm đến cô ).
Một hôm cô bắt gặp cảnh Naruto ngồi khóc trên chiếc xích đu lúc chiều, nhưng khi cô hỏi Naruto không nói gì. Cô quyết định tìm hiểu ngày hôm sau cô bỏ qua việc đọc sách sau mỗi buổi học, cô chúng rơi xuống. Naruto ngồi ôm chiếc xích đu tiếng vang kẽo kẹt nhè nhẹ qua mỗi lần đung đưa của chiếc xích đu, trông Naruto bây giờ toát lên sự cô độc như tất cả mọi thứ đều quay lưng lại với cậu.
"oni – chan chúng ta về thôi! " Naruko bước ra nhẹ nhàng gọi anh trai mình, cô biết điều duy nhất cô có thể làm cho anh trai mình, đó là những hành động nhỏ nhưng lại mang tình cảm ấm áp, đầm ấm của gia đình.
"Ân! chúng ta về thôi" vẻ mặt bị ruồng bỏ biến mất thay vào đó là một khuôn mặt sáng ngời, giống như ánh nắng mặt trời vậy ấm áp, dịu dàng.
Naruko nhận ra rằng cô đã quá quan tâm đến sức mạnh ( cũng chỉ là để bảo vệ mình và anh trai không bị khinh thường, bị tính kế, thậm chí khi mất mạng ) mà quên mất việc quan tâm đến cảm nhận của anh trai mình, cô làm sao có thể quên cô là người thân duy nhất của anh trai và anh trai cũng là người thân duy nhất của cô. Việc mạnh lên không thể không làm nhưng anh trai mới là thứ cô mong muốn bảo vệ nhất.
Nói đúng hơn Naruko coi việc đi về cùng anh trai mình sau mỗi buổi học là nhiệm vụ hàng đầu.
💬 Bình luận chương