Tả Mạc nhìn đến mê mệt. Sư Tử Minh không hổ là kì tài ngút trời, hắn tuy không tu luyện nhưng nhận thức đối với sức mạnh lại vô cùng nhạy cảm. Cách trình bày và phân tích của các hệ thống sức mạnh rất rõ ràng, Tả Mạc hưởng lợi không ít.
Đây là lần đâu tiên hệ thống ba lực trở nên rõ ràng như vậy trong mắt Tả Mạc. Lúc trước hắn đã tốn rất nhiều thời gian vào ba lực nhưng không thể khiến chúng liên hệ được với nhau. Ba lực đã thành hệ thống, rắc rối và đa dạng, pháp quyết, yêu thuật, ma công, cái nào không phải trăm ngàn vạn pháp môn chứ?
Không nói cả ba lực, chỉ một trong số đó muốn chỉ ra chi tiết rõ ràng thì đã vô cùng khó khăn rồi. Có thể làm được điều đó đều là cao thủ hàng đầu.
Mà muốn cả ba rõ ràng thì ai có thể làm được chứ?
Nhìn tấm bia đá cao chót vót, trong tâm Tả Mạc không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ. Nếu như đây là do tuyệt thế cường giả viết, Tả Mạc sẽ không cảm thấy ngạc nhiên chút nào.
Nhưng đây là do một ma không tu luyện bất cứ công pháp nào mà lại có thể hiểu rõ những huyền ảo trong đó, loại tài hoa này dù cho ba trăm năm nữa trôi qua cũng vẫn khiến người ta ngưỡng mộ.
Tả Mạc đối với cách trình bày và phân tích của Sư Tử Minh với ba lực lĩnh hội vô cùng sâu sắc.
Bởi hắn tu luyện thần lực nên ba lực trong cơ thể đã hợp nhất, dính dáng lẫn nhau. Quan hệ trong đó hắn mới chỉ mơ hồ hiểu ra.
Lĩnh ngộ này cực kì mơ hồ, khi hắn nhìn thấy trình bày và phân tích của Sư Tử Minh thì bừng tỉnh giống như cánh cửa đang hé được mở toang ra, rất nhiều thứ trở nên thông suốt.
Vui sướng đến cực độ.
Hắn ngửa mặt nhìn tấm bia đá, đầu óc vô cùng minh mẫn, ba lực trong cơ thể chậm rãi di chuyển.
Lúc này đã là nửa dêm, bầu trời cao như một chiếc ô, sao trời mênh mông như biển.
Ở một góc, nam tử mặt tím đầy vẻ không tin thì thào tự nói: "Ba mươi hai tấm bia đá! Ba mươi hai tấm bia đá…"
Hắn quay sang nhìn về chỗ sâu nhất trong rừng, bỗng có một ý niệm nảy sinh trong đầu. Hai người có tiến độ xem bia ma công nhanh nhất đồng thời xuất hiện, chẳng lẽ đây là thiên ý ở trong hư vô sao?
Năm đó hắn tận mắt thấy Tất Điêu Vũ đi xem bia ma công, bây giờ lại có người phá vỡ kỉ lục của Tất Điêu Vũ, vô số kí ức trào về trong lòng khiến hắn cảm khái không thôi.
Nhưng hắn biết rõ, đêm nay nhất định là đêm thành Thái An không ngủ!
Thiên tài với thiên phú kinh người như thế không có thế lực nào có thể ngồi yên nhìn được!
Nhưng đúng vào lúc này, biển sao mênh mông kia bỗng xuất hiện một chùm sáng rơi thẳng vào Tiếu Ma Qua đang đứng trước tấm bia đá!
Tinh quang nồng nặc, những điểm sáng nhỏ rơi xuống dày đặc.
Trên người Tiếu Ma Qua bỗng tỏa ra ánh sáng màu vàng chói mắt tựa như mặt trời. Dù đứng ở xa nhưng nam tử mặt tím cũng có thể cảm nhận được sự nóng bỏng trong đó.
Tinh sa không quá chói mắt nhưng trong tinh quang mờ nhạt thì cực kì rạng rỡ.
Kim quang tựa như một vòng xoáy, cuồn cuồn không ngừng hấp thu tinh sa vào trong đó.
Thiên địa dị tượng!
Nam tử mặt tím hoảng sợ nhìn lên bầu trời, chỉ thấy sao trời mênh mông đang chậm rãi chuyển động, quang mang nhè nhẹ tập trung hình thanh nên một quầng sáng, tràng cảnh huy hoàng như thế khiến đầu óc hắn mê đi.
Một từ ngữ xa lạ xuất hiện trong đầu hắn "Tinh Di Sa Dã"!
Sâu trong rừng bia, Tất Điêu Vũ đang ở trước mặt một tấm bia đá như lão tăng nhập định, không chút nhúc nhích. Hắn đã giữ tư thế này sáu giờ rồi, vẻ lạnh lùng hờ hững trên mặt đã biến mất thay vào đó là sự tập trung. Vẻ cao cao tại thượng, xa không thể với tới của một thiên tài giờ đã biến mất, Tất Điêu Vũ giờ đây giống một gã ma tộc bình thường, mất đi sự lạnh nhạt nên có vẻ gần gũi hơn.
Bỗng, hắn ngẩng đầu lên nhìn, vẻ mặt hiếm khi thay đổi xuất hiện vẻ kinh ngạc.
Trời sao mênh mông xuất hiện một đường sáng thẳng tắp, chiếu vào rừng bia cách đó không xa.
"Tinh Di Sa Dã…"
Hai mắt hắn chợt lóe sáng, hắn đứng dậy nhảy l*n đ*nh bia đá nhất thời thấy được rõ ràng hơn.
Là hắn!
Trong mắt Tất Điêu Vũ hiện lên sự kinh ngạc, hắn có chút ấn tượng đối với Tả Mạc. Khi hắn tiến vào thanh thì người thứ nhất thoát khỏi ma âm của hắn chính là thiếu niên này!
Nhìn một lúc lâu, hắn trầm mặc không nói gì.
Tinh Di Sa Dã…
Khi Tả Mạc đi tới tấm bia ma công thứ hai mươi sáu thì tất cả các thế lực lớn ở thành Thái An đều đã phái người không phải có lần sao hiện ban ngày kia, Tả Mạc chỉ sợ sẽ không rời khỏi Vô Không phái.
Hai mắt Vệ sáng ngời, giống như sao trong đêm: "Hắn thực sự là một thiên tài!"
Nhìn thấy vẻ mặt của Vệ, Bồ yêu cảnh giác lạnh lùng nói: "Ngươi không nên có chủ ý với hắn. Hừ! Những người ngươi theo trước sau đều chết!"
Vệ bỗng thất thanh hô lớn: "Không tốt! Ba hạt mầm kia!"
Bồ yêu ngẩn ra, sắc mặt đại biến!
Chủ nhân của ba người là Tả Mạc!
Đêm khuya, yêu thuật phủ vắng lặng.
Trong góc phòng của yêu thuật phủ, xung quanh mộ bia xuất hiện vô số tinh sa, giống như đom đóm phiêu phù xung quanh mộ bia.
Mộ bia bỗng sinh ra một luồng hấp lực, tinh sa không ngừng chìm vào trong mộ bia.
Từng chút mộ mộ bia sáng dần lên.
Khi tức yếu ớt tạo nên rung động như có như không.
Ở một huyệt động sâu trong sơn cốc.
Bỗng tinh sa giống như vô hình xuyên qua tầng tầng lớp lớp nham thạch bao phủ toàn bộ hắc trì.
Hắc trì vốn yên lặng giống như bị đánh thức, chậm rãi chuyển động. Từng hạt hắc dịch châu không ngừng từ trong ao bay ra, phiêu phù giống như hắc trùng bay bắt tới tinh sa.
Hắc dịch châu chuyển động bao vây lấy tinh sa rồi lại rơi vào trong hắc trì.
Dần dần hắc trì bắt đầu xuất hiện một tầng tinh quang yếu ớt.
Trong hắc trì một bóng người chậm rãi xuất hiện.
Tinh mang yếu ớt giống như một tầng mô mỏng, dính sát vào bóng người này.
Khí tức như thủy như nguyệt tràn ngập khắp sơn động.
Tế đàn trong sa mạc.
Tinh thần bị cuồng phong cuồn cuồn thỏi bay lên, không ngừng xoay tròn xung quanh tế đàn. Từng hạt tinh sa không ngừng chìm vào trong tế đàn, hoa văn của tế đàn chậm rãi chuyển động.
Tế đàn trôi nổi yếu ớt tỏa sáng, trong đêm tối vắng lặng của sa mạc giống như một ngôi sao cực lớn, vô cùng chói mắt.
Trung tâm của tế đàn, ánh sao như ẩn như hiện trong bóng đen. Tinh quang tựa như băng ti hòa vào trong bóng đen, bóng đen như được phủ một tầng tinh quang mỏng.
Một tiếng gầm nhẹ từ trong bóng đen truyền ra.
💬 Bình luận chương