Cố Trường Ca lười biếng đưa mắt nhìn Lục Trường Sinh, trong mắt có một tia trêu tức: "A, hóa ra là Trường Sinh sư huynh!"
Lục Trường Sinh đi lên phía trước nói: “Trường Ca, hôm nay ngươi đến đây là vì chuyện gì
Thật ra thì lúc hẳn nghe nói Cố Trường Ca đi tới, cũng cảm thấy rất có thể đối phương là nhảm vào Trúc “Thanh Quân. Nhớ năm đó khi Cố Trường Ca ở Thánh Địa, rất ái mộ Trúc Thanh Quân. Chỉ là ngại thân phận của mình thấp, tu vi nông cạn mà không dám trắng trợn truy cầu Trúc Thanh Quân thôi.
Bây giờ Lục Trường Sinh thấy hắn áo gấm về quê, biết ngay chắc chắn hắn có chút thành tựu, đến Thánh Địa khoe khoang.
Cố Trường Ca nghiền ngắm cười một tiếng, nâng chung trà lên uống một hớp: "Trường Sinh sư huynh đâu cần hỏi như vậy? Ta đương nhiên là vì Thanh Quân sư tỷ mà đến!"
"Hắn là ngươi quên, năm đó chúng ta còn từng âm thầm tranh chấp vì nàng?"
Hơn mười năm trước, hẳn bởi vì phụ thân hãm sâu gia tộc tranh chấp mà không thể không một mình trốn thoát, được Thiên Toàn Thánh Chủ cứu. Bây giờ phụ thân của hắn chấp chưởng gia tộc, vô cùng hiến hách. Cho nên hắn muốn trở lại Thánh Địa, thực hiện nguyện vọng của mình năm đó.
Đó chính là cưới Trúc Thanh Quân làm vợ!
Lục Trường Sinh sau khi nghe xong hơi lộ ra một chút giận dữ. Năm đó đúng là hẳn vì Trúc Thanh Quân mà tranh chấp với Cố Trường Ca. Nhưng mà từ khi nhìn thấy Lâm Hiên, hắn triệt để buông bỏ tâm tư với Trúc Thanh Quân.
Bởi vì hắn biết, trong lòng Trúc Thanh Quân chỉ ái mộ Lâm Hiên, không thể nào coi trọng loại phàm phu tục tử như mình.
"Nể tình tình cảm ngày xưa, ta khuyên ngươi một câu, không nên nhầm vào Thanh Quân sư muội!" Lục Trường Sinh nghiêm mặt nói.
"Hừ!" Cố Trường Oa mặt lộ vẻ khinh thường: "Ta Cố Trường Ca muốn làm gì, không tới phiên ngươi nói này nói kia!"
Lục Trường Sinh xiết chặt nắm đấm, mắt thấy đông đảo trưởng lão ở đây, hẳn cũng không tiện phát tác.
Vì vậy tiếp tục ôn tồn nói ra: "Ngươi phải hiểu. được, Thanh Quân hoàn toàn không thể nào coi trọng ngươi!"
Tâm tư của Trúc Thanh dành cho Quân Lâm Hiên, nhật nguyệt chứng giám, Lục Trường Sinh cũng biết.
"Vậy nàng coi trọng ai?” Cố Trường Ca nghe ra ý trong lời nói của Lục Trường Sinh: "Là ngươi sao?”
"Không phải ta!" Lục Trường Sinh quả quyết lắc đầu.
"Đó là ai?” Cố Trường Ca ép hỏi.
Lục Trường Sinh tiếp tục lắc đầu: "Ta không thể nói, dù sao không phải ta!"
Người Trúc Thanh Quân thích chính là Bắc Huyền Thiên Đế phu. Lục Trường Sinh cho dù có trăm lá gan cũng không dám công khai chuyện này ra. Dù sao, chuyện này chỉ là Trúc Thanh Quân mong muốn đơn phương, tương tư đơn phương.
Nếu như cưỡng ép kéo Đế phu vào, khó tránh khỏi sẽ khiến cho danh dự của Đế phu bị tổn hại. Mà hậu quả của việc làm như vậy là Lục Trường Sinh hắn, thậm chí toàn bộ Thiên Toàn Thánh Địa đều không thể gánh chịu!
Thấy Lục Trường Sinh nói không nên lời, Cố Trường Oa cười lạnh một tiếng: "Ta hiểu, ngươi không, muốn thấy ta truy cầu Thanh Quân sư tỷ, cho nên mới đủ kiểu ngăn cản!”
"Lục Trường Sinh, ngươi chỉ là một Đại sư huynh Thánh Địa mà thôi, không nên quá coi trọng mình!"
Câu nói này, cực kỳ cuồng vọng và phách lối Như một ngọn lửa đốt lên thùng thuốc nổ, khiến cho Lục Trường Sinh lập tức bạo tẩu.
Một đạo cự lực bỗng nhiên ép trên người Lục Trường Sinh, ép hắn quỳ xuống mặt đất.
Lục Trường Sinh chỉ cảm thấy thân thể như gặp phải trắm tòa núi lớn nghiên ép, vô cùng nặng nề, suýt chút nữa thì đè gãy sống lưng của hắn.
Ngẩng đầu, Lục Trường Sinh mặt lộ vẻ vẻ sợ hãi: "Tại sao thực lực của tiểu tử này mạnh như vậy?”
Thấy cảnh này, mấy vị trưởng lão bên trong đại điện cũng lộ ra vẻ kiêng kị. Bọn họ đều là tu vi Thần Phách Cảnh đỉnh phong, lại không thể lập tức ngăn cản Cố Trường Ca. Bởi vậy có thể thấy được, thực lực Cố Trường Ca tuyệt đối thấp hơn bọn họ!
💬 Bình luận chương