Dừng một chút, thủ lĩnh người hộ đạo, Chuẩn Đế Cảnh cúi đầu sát đất:
"Đại công tử nhà ta nói năng l* m*ng, nhiều lần uy h**p, xin Đế phu thứ lỗi!"
Sau khi nói xong, một đám người phía sau bọn họ cũng đều quỳ rạp xuống đất, mặt mũi tràn đầy kinh sợ.
Mặc dù Nam Cung Thần Đồng đã bị giết nhưng bọn họ vẫn cảm thấy nên xin lỗi mới được.
Dù sao, Bắc Huyền Thiên Đế phu chỉ uy không thể xúc phạm, ai biết hẳn có muốn buông tha cho mình hay không?
Mà nhìn thấy đông đảo cao thủ Nam Cung gia tộc quỳ rạp xuống đất, khẩn cầu Lâm Hiên tha thứ như thế, bọn người Đoàn Chính Diệu lộ ra vẻ mặt cực kỳ rung động.
Đồng thời Đoàn Chính Diệu may mắn không thôi, hôm nay may mà có Lâm Hiên ở đây.
Nếu không với tính khí phách lối của người của Nam Cung gia tộc, nói không chừng sẽ san bằng Đoàn gia.
Mà Đoàn Nghi Mỹ đưa đôi mắt đẹp nhìn Lâm Hiên và Hoắc Hồng Kỳ vải lần.
Không khỏi âm thầm cảm khái, so với Lâm Hiên, Hoắc Hồng Kỳ đúng là không chút nam nhân vị.
Cũng đúng lúc này, Đoàn Nghi Mỹ phát hiện mình cũng không còn thích Hoắc Hồng Kỳ.
Ngược lại nhìn thấy mặt của hắn thì có cảm giác buồn nôn.
"Đế... Đế phu... Ta..."
Lúc này, người khẩn trương nhất trong đại sảnh, trừ Hoắc Hồng Kỳ ra thì không còn là ai khác.
Hắn đâu có ngờ được là hôm nay dẫn theo đám người Nam Cung Thần Đồng nghênh ngang tới, sẽ rơi vào kết quả như vậy?
Mắt thấy Lâm Hiên nhấc tay liên sát hai Đại Đế cảnh và Nam Cung Thần Đồng, hẳn sợ vỡ mật, muốn chạy trốn.
Chỉ là sợ Lâm Hiên uy nghiêm, cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám động một cái!
Lâm Hiên lạnh nhạt nhìn hắn một cái: "Ngươi không có tư cách bỏ người của Đoàn gia, nhưng người của Đoàn gia có tư cách bỏ ngươi.”
Với hắn, động thủ giết Nam Cung Thăn Đồng, đã kết thù với Nam Cung gia tộc.
So với Nam Cung gia tộc, Hoắc gia quá nhỏ bé.
Tăng thêm Hoắc Hồng Kỳ cứ co lại ở đó, không dám kít một tiếng, Lâm Hiên cũng không có lý do động thủ với hắn.
Nhưng mà hôm nay đã tới Đoàn gia, như vậy cũng nên nói một chút.
Cắt đứt quan hệ thông gia giữa Đoàn gia và Hoắc gia cũng là tiện tay mà thôi, làm một chuyện tốt.
Nghe được hắn nói như vậy, mấy người Đoàn Chính Diệu, Đoàn Nghĩ Mỹ, Đoàn Tuấn Thần và tất cả người Đoàn gia đều mừng rỡ.
Đúng a!
Hoắc Hồng Kỳ dựa vào cái gì mà bỏ Đoàn Nghi Mỹ?
Hắn là Đoàn Nghi Mỹ bỏ Hoắc Hồng Kỳ mới đúng nha!
Đế phu đã nói như vậy, vậy thì tương đương với làm chỗ dựa cho Đoàn gia.
Có hắn, Đoàn gia hoàn toàn không căn kiêng kị Hoác gia, trực tiếp bỏ Hoắc Hồng Kỳ là được!
Sau đó Đoàn Chính Diệu tiến lên nói ra: "Đế phu nói không sai! Nữ nhỉ của ta phẩm hạnh đoan chính, tâm địa tốt, ngươi đâu có tư cách bỏ nàng?"
"Căn bỏ cũng là nàng bỏ ngươi!"
Nói xong, Đoàn Chính Diệu xé thư bỏ vợ Hoắc Hồng Kỳ để ở trên bàn thành từng mảnh.
Sau đó thay Đoàn Nghi Mỹ viết một phong thư bỏ chồng, hung hăng đập vào mặt Hoắc Hồng Kỹ.
Hét lớn: "Cút đi!"
Trên mặt Hoắc Hồng Kỳ nóng bỏng, bị Đoàn Chính Diệu nhục nhã đến kém chút thổ huyết.
Hắn dám khẳng định, hôm nay sau khi hắn từ Đoàn gia ra ngoài, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho Thanh Châu, Vân Châu thậm chí toàn bộ đại lục.
Mắt thấy chuyện đã giải quyết, Lâm Hiên chuẩn bị dẫn chúng nữ nhỉ rời đi.
Đoàn Chính Diệu, Đoàn Nghỉ Mỹ và đám người Đoàn gia vội vàng hành lễ cảm ơn hắn:
"Đa tạ Đế phu xuất thủ tương trợ, nếu không hôm nay Đoàn gia chúng ta sẽ không bước qua được một này!"
💬 Bình luận chương