"
“Bây giờ ngay cả Lục Trường Sinh và Tiêu Vô Ngân cũng tới, nếu như mà bị bọn họ lấy tới tay trước..."
Nói nói, Ôn Viễn Tùng bỗng nhiên vỗ trán của mình, tự giễu nói: "Ôn Viễn Tùng, chẳng lẽ ngươi già nên hồ đồ rồi sao?"
"Đế phu là tồn tại như thế nào, thứ mà hắn muốn có được thì ở Đông Hoang đại địa này có ai có thể ngăn cản được hắn?"
"Đế phu chậm chạp không xuất hiện, chắc chắn là tình thế bắt buộc phải có Nguyên Từ Kiếm Thai, hoàng toàn không cần phải vội vã không nhịn nổi giống như những phàm phu tục tử này!"
Nghĩ đến đây, Ôn Viễn Tùng mới bỗng nhiên hiểu được tại sao Đế phu khoan thai đến chậm.
Ầm ầm ~
Khi ánh nắng sáng sớm rơi vào trên đỉnh Linh Kiếm Sơn, cả tòa núi bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Một đạo thanh kim sắc quang mang trùng thiên dường như sáng ngọn núi này ra làm hai, chiếu sáng phạm vi trăm dặm xung quanh Linh Kiếm Sơn.
Không chờ tất cả mọi người đang có mặt ở đây lấy lại tinh thần.
Đạo thanh kim sắc quang mang này bỗng nhiên chia ra làm bốn, hóa thành bốn thanh Kiếm Thai kiếm khí thông thiên đỉnh Linh Kiếm Sơn.
"Nguyên Từ Kiếm Thai không phải chỉ có một thanh sao? Vì sao có bốn thanh?"
Trong lúc nhất thời tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều có chút choáng váng.
………………………………………
Trong lúc tất cả mọi người đang có mặt ở đây còn đang nghi hoặc không hiểu. Bốn thanh Kiếm Thai bắt đầu nhanh chóng xoay tròn, hình thành một cái thanh kim sắc kiếm trận hình tròn. Trong kiếm trận, vô số viễn cổ kiếm văn huyền bí ảo diệu xoay tròn không thôi. Từng đạo hấp lực mạnh mẽ vô song giống như là từ trường điên cuồng khuếch tán ra bên ngoài.
Chỉ trong một hơi thở thì kiếm trận đã mở rộng ra gấp trăm lần. Mà cỗ hấp lực đó thì đã trở nên cực kì kinh khủng. Giờ khắc này, mười vạn linh kiếm trên Linh Kiếm Sơn đều phát ra tiếng gào, cực kì không ổn định. Mà kiếm trên người của tất cả kiếm tu đang có mặt ở đây cũng bắt đầu run rẩy không ngừng, phát ra từng tiếng kiếm minh.
Cảnh tượng này khiến cho vạn người đang có mặt ở đây sợ ngây người.
"Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"
"Tại sao kiếm của ta không nghe theo lời sai bảo của ta?"
"Tình huống không ổn a!"
Thậm chí ngay cả thanh kiếm trên người của Lục Trường Sinh và ma kiếm đang giấu ở trên người của Tiêu Vô Ngân cũng bắt đầu xao động bất an.
Cho đến thời điểm này thì tất cả mọi người đang có mặt ở đây mới hiểu được, Nguyên Từ Kiếm Thai cũng không phải là người lương thiện. Kiếm Thai này lấy nguyên từ đặt tên, ý nghĩa là nó giống như là một thanh nam châm có thể điên cuồng hấp thụ hết thảy linh kiếm.
Bây giờ thì tốt rồi, Nguyên Từ Kiếm Thai không có kiếm được, mà kiếm của mình còn mất luôn. Trong lúc nhất thời tất cả kiếm tôi đang có mặt ở đây im lặng ảo não.
Mà hai người Lục Trường Sinh và Tiêu Vô Ngân cũng vẻ mặt tràn đầy bối rối nhìn nhau.
Sững sờ chỉ chốc lát.
💬 Bình luận chương