Là vì thiếu chủ đã nằm gai nếm mật nhiều năm ở Đại Ngụy, ngầm bố trí không ít thế lực.
Nhưng không ngờ, người của bọn họ còn chưa đến kinh thành Đại Ngụy, thế lực của bọn họ đã bị Ngụy Đế tra ra, xử lý hơn nửa.
Khiến cho tình hình hiện tại của bọn họ, thực sự không mấy khả quan.
Theo lý mà nói, khi Ân Hoa Hầu khởi binh, bọn họ đã nên rời khỏi Đại Ngụy trước, nhưng thiếu chủ lại quyết tâm phải có được Vệ Thanh Yến.
Tào Ức Chiêu biết hắn đang nghĩ gì, cười lạnh nói: "Ngươi nghĩ đợi Vệ Thanh Yến về kinh thành, chúng ta còn có cơ hội sao?"
Đây rất có thể là cơ hội cuối cùng của hắn để bắt Vệ Thanh Yến ở Đại Ngụy.
Nếu lại thất bại, hắn chỉ có thể tạm thời rời khỏi Đại Ngụy, đã rời đi thì quan phủ có phát hiện ra cũng chẳng sao.
Nam nhân trung niên thấy hắn đã quyết tâm, không dám khuyên can nữa, chỉ đành cúi người lui xuống.
Chẳng bao lâu, lại có bóng người xuất hiện trong phòng, một giọng nữ mềm mại vang lên: "Thiếu chủ..."
Người đến là hoa khôi đầu bảng trong thanh lâu, được Tào Ức Chiêu dùng giá cao chuộc thân.
Hoa khôi thấy Tào Ức Chiêu tuy thân có tật nguyền, nhưng dung mạo tuấn tú, lại ra tay hào phóng, nghĩ rằng nửa đời sau chỉ cần ràng buộc tốt một kim chủ như vậy, hẳn là cả đời vinh hoa phú quý không phải lo.
Nhưng không ngờ, đã ở bên cạnh Tào Ức Chiêu được một tháng, hắn lại vẫn chưa hề chạm vào nàng.
Hoa khôi từ nhỏ được dạy dùng sắc đẹp mê hoặc lòng nam nhân, nay kim chủ ngay cả thân thể nàng cũng chưa động, nàng sao có thể không lo lắng.
Chính vì thế nàng mới lén lút vào phòng, muốn dùng chút thủ đoạn quyến rũ, nhưng không ngờ, thứ nhận được lại là một tiếng lạnh lẽo thấu xương của Tào Ức Chiêu: "Đem xuống, cho sói ăn."
Hoa khôi không dám tin Tào Ức Chiêu nói là mình, còn quay đầu nhìn xem, trong phòng này còn có ai khác không.
Cho đến khi hai nam nhân áo đen đột nhiên xuất hiện bịt miệng nàng, nàng thậm chí còn không kịp kêu một tiếng, đã bị kéo xuống.
Tào Ức Chiêu ngửi mùi son phấn trong không khí, ghét bỏ nhíu mày: "Đốt hương."
Đợi khi hương long diên bay khắp phòng, lông mày hắn mới dần giãn ra.
Sau khi rời khỏi Phượng Chiêu, Lãnh Tiễn đã tìm cho hắn hai nữ tử, cũng đã được đưa đến bên cạnh hắn, nhưng khi đối mặt với hai nữ nhân đó, hắn lại không thể hành sự.
Chứng kiến sự khó coi của hắn, hắn tự nhiên sẽ không giữ lại mạng sống của hai người đó.
Nghĩ rằng có lẽ do ảnh hưởng của tiện nhân Xuân Hạnh, hai người Lãnh Tiễn tìm được quá ư là dè dặt, liền sai người tìm hoa khôi này.
Chỉ là mùi son phấn nồng nặc trên người hoa khôi, thực sự khiến hắn không thể hứng thú, liền bỏ mặc nàng sang một bên, nghĩ đợi khi bắt được Vệ Thanh Yến rồi sẽ tính đến chuyện nối dõi tông đường.
Nhưng không ngờ nữ nhân này lại to gan lớn mật, dám không được hắn cho phép, lén lút vào phòng hắn.
Vừa rồi những lời đó nàng đã nghe được bao nhiêu, hắn lười tìm hiểu, dù sao người chết thì không thể tiết lộ bí mật.
Nhưng hắn lại không nghĩ tới, một nữ tử có thể được tôn làm hoa khôi, tự nhiên có thủ đoạn quyến rũ của riêng nàng.
Huống hồ hai kẻ đang áp giải nàng, là những nam nhân bị Ân Hoa Hầu huấn luyện quanh năm trong núi sâu, mấy năm không hề gặp nữ nhân.
Làm sao chịu nổi hoa khôi nước mắt lã chã mưa rơi chủ động hiến thân.
Một lúc lâu sau, hai người mặt đầy thỏa mãn kéo quần lên, hoa khôi cầu xin bọn họ tha mạng, nàng nguyện ẩn mình trong núi, không bao giờ gặp lại thiếu chủ, về sau chỉ phục dịch hai người bọn họ.
Hai kẻ đã nếm mùi đời, nghĩ rằng nữ nhân này bị thiếu chủ ra lệnh giếc chết, chắc chắn không dám xuất hiện trước mặt người khác để bán đứng bọn họ liền động lòng.
Hoa khôi thấy hai người dao động, lại dùng hết sức bình sinh hầu hạ hai người một lần nữa, đáng thương cầu xin tha mạng, hai người liền trói nữ nhân vào một hang núi.
Nếu nàng sống sót, bọn họ còn có thể vui vẻ thêm.
Nếu nàng vì thế mà bị dã thú trong núi ăn thịt, vậy thì bọn họ cũng coi như đã hoàn thành mệnh lệnh của thiếu chủ.
Sửa sang lại y phục, hai người chặt một ít cành cây chặn ở cửa hang, nghĩ bụng mai sẽ tìm cơ hội đến xem, liền huýt sáo rời đi.
Chỉ là bọn họ không ngờ, sáng hôm sau khi quay lại, trong hang đã không còn dấu vết của nữ nhân, cũng không có vết máu.
Nữ nhân đã trốn thoát!
Tuy không thể hiểu rõ, rõ ràng đã trói chặt như vậy, một nữ tử yếu ớt không xương làm sao có thể trốn thoát được.
Nhưng bọn họ lại ngầm ăn ý không dám lên tiếng, nếu không một khi để thiếu chủ biết, bọn họ đã thả hoa khôi đó đi, người chết chính là bọn họ.
Và hoa khôi đó lại được ám vệ đưa đến trước mặt Vệ Thanh Yến.
,
💬 Bình luận chương