Tống Hàn Thanh tức a, hắn và hai tông này quan hệ lại không tốt.
Tổ ba người đối diện trầm mặc, phảng phất như đang thi xem ai nói ít hơn, Tống Hàn Thanh lạnh lùng: “Các ngươi định ra ngoài thế nào?”
“Đợi gia tộc điều tra rõ ràng rồi ra ngoài?”
Chu Hành Vân trầm mặc lắc lắc đầu.
Tống Hàn Thanh: “Chậc.”
“Nếu ta có thể ra ngoài, có thể cân nhắc mang ngươi theo cùng.” Hắn hất hất cằm.
Tống Hàn Thanh nợ Diệp Kiều một ân tình.
Nhưng hiển nhiên bây giờ đều ốc không mang nổi mình ốc rồi, Tống Hàn Thanh chỉ cần cha hắn có thể ra sức một chút, tốc độ điều tra nhanh một chút, cuối cùng đem Vân Thước triệt để dìm chết, trả lại sự trong sạch cho hắn.
Tiếp tục đối diện nhàm chán ba người bị cấm chú khóa lại, tu vi bị phong ấn, không thể động đậy, toàn bộ đang nhàm chán thả rỗng bản thân ngẩn người, bởi vì quá u ám, không cảm nhận được bất kỳ sự trôi qua của thời gian nào, cực kỳ chịu sự tra tấn.
Chu Hành Vân lại không phải cây nấm nhỏ u uất, thích nơi âm u lạnh lẽo, hắn ở nơi như thế này cũng rất ỉu xìu.
Rất nhanh ch.óp tai bọn họ khẽ động đậy, nghe thấy động tĩnh tiếng bước chân.
Giống như có người đang tới gần.
Diệp Thanh Hàn hơi nghiêng đầu, nhìn ra bên ngoài.
Có thể phá cấm chú ít nhất cũng phải là đại năng Hóa Thần kỳ, Tống Hàn Thanh hồ nghi: “Bát Đại Gia lương tâm trỗi dậy, nhìn ra được sự vô tội của chúng ta rồi?” Thực tế là bọn họ vốn dĩ chính là vô tội, có gì cứ nhắm vào Vân Thước là được rồi, nhốt bọn họ làm gì.
Diệp Thanh Hàn không cho là vậy: “Bọn họ không nhanh như vậy.” Bát Đại Gia xem thể diện còn quan trọng hơn mạng sống, một lúc tổn thất nhiều dòng chính như vậy, không thể nào thả bọn họ ra nhanh như vậy.
“Bây giờ chúng ta nên làm gì?” Chu Hành Vân vươn vai, giọng điệu bình bình.
Còn có thể làm gì? Cho dù bên ngoài thật sự loạn rồi, ba người bọn họ cũng phải thành thật ở lại.
Không phải thả bọn họ ra ngoài, vậy thì bên ngoài chắc chắn là xảy ra chuyện rồi.
Ba người gần như bão táp não bộ đem tất cả khả năng đoán một lượt.
Thích khách? Ma tộc? Hay là tầng lớp thượng tầng Bát Đại Gia muốn ra tay với bọn họ?...
“Minh Huyền! Ngươi thân là t.ử đệ đại gia tộc vậy mà lại không biết quy củ như thế!”
Trong địa lao, đi vào bên trong Minh Huyền đụng phải mấy người của Minh gia, hắn giận dữ, chỉ vào Minh Huyền liền muốn đứng trên điểm cao đạo đức trực tiếp chỉ chỉ trỏ trỏ.
Minh Huyền há há miệng, muốn nói chuyện, Diệp Kiều giẫm nát trận pháp, huyễn hóa ra hình cung, Minh Nguyệt Tiễn trong truyền thuyết không ai kéo ra được bị thiếu nữ dễ dàng kéo đến trăng rằm.
Minh Nguyệt Tiễn, kéo căng cung.
Ép xuống, tiến lên không nói hai lời chính là hai mũi tên,
Mũi tên chuẩn xác bắn lên cấm chú, theo sát đó vỡ vụn theo tiếng động: “Nói nhảm với bọn họ làm gì, nhìn không ra sao?”
Diệp Kiều một cú đá ngang đ.á.nh trúng phần đầu đối phương, đạp hắn hôn mê đi: “Hôm nay chúng ta chính là tới cướp ngục a.”
Một cước lưu loát đ.á.nh gục, Diệp Kiều và Minh Huyền không ngoảnh đầu lại chạy vào trong, trong lúc đó còn có đủ loại trận pháp, Tống gia và Minh gia chiếm đa số, tác dụng của Minh Nguyệt Tiễn liền đến rồi, phàm là trận pháp bị nó bắn trúng trong chốc lát tiêu biến, không hổ là trấn tông chi bảo của Nguyệt Thanh Tông.
,
💬 Bình luận chương