Đi thì đi rồi thế mà ném lại một quả bom khói yểm hộ cho Diệp Kiều!
Không ai để ý qua vị thiếu chủ này, Ma tộc không thiếu nhất chính là người có năng lực, đối với một số ma tu cảnh giới chưa đến mức không thể thay thế, bọn họ thông thường sẽ không quá để ý, thiên phú của Mạnh Lưu là không tệ, là một trong số ít Chuẩn Nguyên Anh đỉnh phong của Ma tộc, giả sử cho thêm thời gian xông thẳng lên Hóa Thần cũng không phải không có khả năng.
Nhưng hắn một lòng muốn phản bội bỏ trốn, dẫn đến Ma Tôn cực kỳ chán ghét hắn, nếu không phải thiên phú tạm được thì đã sớm đủ cho hắn chết tám trăm lần rồi.
Mỗi lần bỏ trốn ngoại trừ giam giữ ra bọn họ cũng dành cho đủ loại hành hạ và trừng phạt, lấy đó muốn kìm hãm ý định bỏ trốn của hắn.
Tất cả mọi người đều đ.á.nh giá thấp trái tim phóng túng không gò bó yêu tự do của Tiêu Dao Đạo, thật sự bị hắn thừa dịp loạn mà trốn thoát, đi thì đi thế mà còn chơi bọn họ một vố, đi khắp nơi tuyên truyền Hóa Thần của Ma tộc thực ra là hắn, dẫn đến cao tầng một độ cũng không để tâm đến Diệp Kiều lắm.
Hữu Hộ Pháp không thể tin nổi: "Diệp Kiều là cứu mạng hắn sao? Đáng để hắn giúp ả như vậy?"
Theo hắn biết hai người gần như không có giao tình gì, thời gian mấy ngày có thể xây dựng tình bạn gì? Mẹ nó xác định không phải có tư tình gì chứ?
Khóe môi Vân Thước cắn cắn, cũng không tiếc dùng ác ý lớn nhất suy đoán Diệp Kiều: "Ai biết ả dùng thủ đoạn gì." Thế mà có thể khiến một vị thiếu chủ Ma tộc cõng nồi cho ả.
Nàng ta ở Ma tộc lâu như vậy cực kỳ rõ ràng tính cách những kẻ này thế nào, ma tu đa phần bạc tình, Diệp Kiều và vị thiếu chủ kia là quan hệ hợp tác đơn thuần? Nàng ta không tin, có lẽ là Diệp Kiều dùng thủ đoạn không thể lộ ra ánh sáng gì cũng chưa biết chừng.
Vân Thước càng thêm kiên định cảm thấy Diệp Kiều dùng thủ đoạn gì đó, nàng ta thấp giọng nói một tiếng: "Bỉ ổi vô sỉ."
Mạnh Lưu là một thiếu chủ, ở Ma tộc có quyền tiếng nói nhất định, cũng như một số thuộc hạ đáng tin cậy.
Trước khi đi giúp Diệp Kiều một tay cũng không khó khăn.
Nội bộ Ngũ Tông đâu phải là, chỉ có một Chuẩn Hóa Thần, mẹ nó rõ ràng là hai cái. Huống hồ nhìn thời gian Diệp Kiều còn sớm hơn Diệp Thanh Hàn đột phá mấy tháng.
Diệp Kiều và Diệp Thanh Hàn, hai cái họ Diệp này, có độc.
"Ngài phải nghĩ cách." Vân Thước cuống muốn chết, nhưng cũng không dám chọc giận Hữu Hộ Pháp đang nổi nóng: "Hai người bọn họ liên thủ chúng ta còn đường sống không?"
Nàng ta chính là đã đ.â.m Diệp Thanh Hàn trọn vẹn ba nhát dao.
Diệp Thanh Hàn không tính là người xấu gì, nhưng có thể tu Vô Tình Đạo tâm đều tàn nhẫn, hắn sau đó tuyệt đối sẽ không tha cho mình!
"Còn con ả Diệp Kiều kia nữa! Ả tuyệt đối vẫn đang ghi hận ta!" Thiếu nữ không kìm được lẩm bẩm một mình, nàng ta không tin Diệp Kiều đối với mình không có nửa điểm oán hận và ác ý.
Hữu Hộ Pháp cười gằn lạnh lùng: "Ngươi đi ứng phó bọn họ, dù sao các ngươi đã từng là đồng môn."
"Không..." Nàng ta nhỏ giọng lúng túng.
Cảnh giới của Vân Thước mới gần đến Nguyên Anh kỳ, tùy tiện đến một người cũng có thể giếc chết nàng ta.
Diệp Kiều một cái uy áp nàng ta đều có thể nằm rạp trên mặt đất không dậy nổi, rời khỏi sự che chở của Hữu Hộ Pháp, nàng ta tuyệt đối sẽ chết.
,
💬 Bình luận chương