Dù vậy uy lực của thanh kiếm này vẫn rất kinh người.
Ông ta cau mày, vừa dùng vừa suy tư chủ nhân của thanh kiếm này rốt cuộc lai lịch gì?
Bất Kiến Quân phân thành vài đạo kiếm ảnh cắt gọt, mục tiêu Mộc lão rõ ràng, ông ta phải cứu mấy đứa trẻ trong gia tộc kia.
Tà tu nhất thời không quan sát, tay bị kiếm ảnh quỷ quyệt chém đứt, bọn họ ôm tay cụt tại chỗ tức điên lên, đột ngột bật ra giống như mũi tên rời cung, tay kia cầm đao chém về phía Mộc lão.
Tốc độ cực nhanh, bốn phương tám hướng bao vây ông ta, Mộc lão tránh cũng không thể tránh, vô số trường đao đ.â.m vào người, máu trong khoảnh khắc nhuộm đẫm y bào.
"Đừng mà!"
Cảnh tượng này khiến mấy đích hệ nhà họ Mộc hét thảm một tiếng liều mạng xông lên công kích tà tu, cố gắng cứu trưởng lão nhà mình.
Tuy nhiên hành động của bọn họ cũng chỉ là châu chấu đá xe.
Mộc lão đã chuẩn bị sẵn sàng tự bạo, yểm hộ bọn họ rút lui, điều động linh lực toàn thân, sẽ không tiếc thiêu đốt thần hồn cũng phải ấn chết tất cả tà tu tại chỗ.
"Trưởng lão!" Tiếng hét ch.ói tai của cô bé dường như muốn xé rách chân trời, tiếng gào khóc xé gan xé phổi không đổi được sự thương hại của tà tu, Mộc lão dùng hết sức lực cuối cùng, tùy tay quét một cái, đưa bọn họ đi, "Mau chạy."
Thần hồn bị tổn thương là bất luận đan dược gì cũng không thể đảo ngược, Mộc lão thiêu đốt thần hồn đột ngột nâng cao cảnh giới, khống chế tất cả tà tu, kéo dài thời gian cho bọn trẻ trong gia tộc.
Ông ta sảng khoái nhắm mắt lại, chuẩn bị sẵn sàng lấy thân hiến tế.
Tà tu nhất thời không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn những người nhà họ Mộc kia chạy sạch sành sanh.
"Được lắm cái thứ già nua nhà ngươi!" Bọn họ tốn nửa ngày công sức chính là vì người nhà họ Mộc mà đến, kết quả chạy hết rồi, ánh mắt bọn họ âm hiểm, không nói hai lời liền chuẩn bị giơ tay làm thịt lão già này.
Chính vào lúc này, Diệp Kiều trốn trong bụi cỏ tĩnh quan kỳ biến cuối cùng cũng có động tĩnh.
Cô cúi đầu, ấp ủ một lát, không nói hai lời mạnh mẽ lao tới, chắn trước mặt Mộc lão, hét một câu: "Oa, Triệu trưởng lão! Ngài chết thảm quá oa!"
Cô đưa lưng về phía tà tu, pháp khí trên người đỡ được một đòn.
Tên tà tu kia bị cái bóng đen đột ngột lao ra này dọa cho một cái, hắn cau mày, nghiêm giọng: "Ngươi là ai?"
Còn chưa đợi hắn nhớ ra đây rốt cuộc là người nào, Minh Huyền trong bụi cỏ bám sát làm một cú "mai khai nhị độ" (lặp lại lần hai), đi theo cùng quỳ xuống, hắn cũng gào một câu, "Triệu trưởng lão ngài chết thảm quá."
Mộc lão bị hai người khóc một trận, cũng rất mờ mịt.
Ông ta đều chuẩn bị hiến tế đồng quy vu tận với đám tà tu này rồi, đám người này là đang làm cái trò gì vậy?!
Tốc độ lao ra của Diệp Kiều và Minh Huyền quá nhanh, ba người không theo kịp tiết tấu của bọn họ, nhất thời nhìn nhau, mờ mịt.
,
💬 Bình luận chương