Là Chu Hành Vân hơn hai mươi tuổi.
So với Đại sư huynh cô quen biết hẳn là lớn hơn vài tuổi.
Cho nên...
Cái thí luyện này là cái quỷ gì vậy?
Diệp Kiều mờ mịt rồi, cô đau khổ dùng tay xoa xoa mặt mình lên xuống, sống sờ sờ giống như bị mất trí.
Khung cảnh thí luyện quá chân thực, dẫn đến Diệp Kiều cũng không dám coi nó là một cuộc thí luyện, hơn nữa, đã là thí luyện, vậy là thí luyện cấp độ nào? Cảnh giới của cô đi lên nữa hẳn là Luyện Hư?
Nhưng chưa từng nghe nói có chuyện thí luyện Luyện Hư.
Diệp Kiều chỉ nghe nói qua thí luyện Độ Kiếp.
Hơn nữa nội dung thí luyện, luận là tâm, và đạo.
Luận tâm, đạo thì cứ luận đi, bây giờ cho mình một khung cảnh thí luyện khác giống như thế giới song song là có ý gì? Cô tưởng lần thí luyện này lại là một đám người không quen biết, cộng thêm không hiểu ra sao nữa chứ.
Kết quả là sư huynh cô.
“Luận đạo gì?” Đột nhiên, giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu.
Tiểu Ái?
“Tiểu Ái.” Diệp Kiều hơi sững sờ, động tác vốn dĩ như mất trí khựng lại, “Ta mãi đến bây giờ mới phát hiện, hóa ra ngươi mới là ánh sáng duy nhất trong thí luyện của ta.”
Ít nhất có vật sống nhắc nhở cô, có thể không đ.á.nh mất chính mình trong cuộc thí luyện dài dằng dặc, có những thí luyện động một tí có lẽ cần vài năm thời gian, trong dòng chảy thời gian dài đằng đẵng, cực kỳ có khả năng dẫn đến tu sĩ không phân biệt được thí luyện và hiện thực.
Thí luyện Hóa Thần cũng có Mộ Lịch ở đó, mặc dù hắn là một phế vật, nhưng ít ra có người tán gẫu không phải sao?
Mộ Lịch đều tức cười rồi, nhưng hắn và Diệp Kiều là một thể.
Nếu cảnh giới Diệp Kiều thật sự có thể đạt tới Độ Kiếp kỳ, hắn cũng có thể đi theo hưởng chút ánh sáng, sớm ngày tu luyện lần nữa trở lại đỉnh phong, vì vậy, hắn không thể không đóng vai đạo sư cuộc đời, chỉ đạo cô cuộc thí luyện Độ Kiếp lần này.
“Ngươi cảm thấy nội dung thí luyện này là gì?”
Diệp Kiều mờ mịt: “Ta không biết a. Đại sư huynh ta trực tiếp biến thành Đại sư huynh phiên bản hơn hai mươi tuổi rồi, ta không quen thuộc phiên bản mới hiện tại a.”
Cô khá là ngơ ngác.
Mộ Lịch: “...” Ngươi cứ lải nhải đi.
Diệp Kiều cũng cảm thấy có lẽ không thảo luận ra được gì với Mộ Lịch, muốn tìm hiểu nội dung thí luyện lần này, vẫn là nói chuyện với Chu Hành Vân thì tốt hơn, cô sờ sờ Bất Kiến Quân bên hông, tâm thần hơi định lại, sau đó nở nụ cười rạng rỡ, “Hi hi hi, Đại sư huynh.”
“Ta tên là Diệp Kiều.”
Phàm là lúc này đến là thân truyền bình thường của Trường Minh Tông, ví dụ như Tiết Dư, Mộc Trọng Hi, loại này, cô đều có thể giả bộ thâm trầm làm một câu, ta không tu đạo nữa, ta ngay cả tên bản mệnh kiếm cũng quên rồi.
Như vậy lần đầu gặp mặt, liền khiến mấy sư huynh cảm thấy cô là một kiếm tu rất có câu chuyện.
Đáng tiếc người đến là Đại sư huynh, thanh niên bạch y như tuyết, trong tay cầm một sợi dây thừng, chỉ nhàn nhạt nhìn cô một cái, lời ít ý nhiều: “Vị đạo hữu này.”
“Làm gì?” Diệp Kiều chớp mắt, cười hì hì.
,
💬 Bình luận chương