“Ngươi giúp ta đi mua kim sát tinh và tro tàn ma cốt”. Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Kim sát tinh tạm thời cần ba mươi tám viên, ta lúc trước đưa cho ngươi một ức thần tinh hẳn là đủ dùng. Về phần tro tàn ma cốt ngươi đi tìm trước, nếu có tin tức, ta tự mình đi đàm phán.”
“Vâng.” Hề Vi mỉm cười nói. Lúc nàng theo Hồng Trần thánh chủ đã nán lại trong Hồng Thạch sơn thời gian dài, thật sự là nghẹn quá rồi, lúc trước ở Hồng Thạch sơn, bản tôn cũng đã cho nàng một ức thần tinh.
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Kim sát tinh và tro tàn ma cốt là kỳ trân mình tu hành 《 Thái Hạo 》 cần, sư tôn chỉ ban cho bảo vật hai thiên đầu tu hành cần, thiên thứ ba đến thiên thứ sáu đều cần mình chuẩn bị, mà tu hành thiên thứ ba thì cần ba mươi tám viên kim sát tinh cùng tám cân tro tàn ma cốt.
Kim sát tinh, tuy cũng coi như trân quý, lại xa không thể so sánh với tro tàn ma cốt.
Tro tàn ma cốt, một cân, giá trị đã hơn năm ngàn vạn thần tinh! Đương nhiên làm chủ nhân Hồng Thạch sơn cũng mua được nổi. Nhưng chủ yếu là quá hiếm thấy.
“Ra tay đã là một ức thần tinh, ra tay vậy, chậc chậc chậc.” Thanh niên áo bào dày Qua Bạch cười tủm tỉm nói, “Ta sống nhiều năm như vậy, còn chưa từng thấy một ức thần tinh đâu!”
Đông Bá Tuyết Ưng cười nói: “Qua Bạch sư huynh, nếu không ta cho ngươi một ức thần tinh, ngươi đi phụ trách mua?”
“Không không không, ta còn cần nghiên cứu pháp trận!” Qua Bạch vội lắc đầu.
“Không muốn làm còn lải nhải.” Hạ Phi Vân bĩu môi nói.
“Ngươi đồng ý đi mua đồ?” Qua Bạch chế nhạo.
Hạ Phi Vân hừ lạnh.
Hai vị sư huynh giao tình cực sâu, phá lẫn nhau cũng rất bình thường, Đông Bá Tuyết Ưng thấy thế hỏi: “Qua Bạch sư huynh, Phi Vân sư huynh, ta chiêu mộ thân vệ môn khách, chỉ sợ ngư long hỗn tạp, những Thần cấp đỉnh phong kia thì thôi, không lật ra được sóng gió gì. Các giới thần tới đầu nhập, còn cần hai vị sư huynh hỗ trợ là con, đã sớm bế quan tu hành.”
Đông Bá Ngọc lại cười hắc hắc: “Phụ thân, người cho rằng ai cũng có thể như phụ thân, năm ngàn năm thành giới thần nhị trọng thiên? Trong vạn năm thành giới thần nhất trọng thiên, đã có thể trở thành thân truyền của đại năng giả rồi, con cảm giác con không sai biệt lắm có thể Thần cấp đỉnh phong, con hiện tại cố gắng, cố gắng trong trăm vạn năm thành giới thần!”
“Đi đi, con đi cố gắng đi.” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu.
Con của mình.
Con trai thì lại vô ưu vô lự, rất tiêu sái. Lòng tiến thủ của con gái ngược lại mạnh hơn chút.
Nhưng đối với điều này, Đông Bá Tuyết Ưng cũng không bắt buộc, tất cả thuận theo tự nhiên đi.
...
Trong thiên điện đón khách.
Đông Bá Tuyết Ưng đi vào trong điện, hai người trong điện đang ngồi ở sau bàn dài đều đứng dậy, chính là Mạc quân chủ và Dĩnh giới thần áo bào bạc. Vị Dĩnh giới thần này trên mặt có hoa văn kỳ dị, mỉm cười, thoạt nhìn là người rất dễ nói chuyện, hoàn toàn là hai loại cảm giác khác với muội muội hắn ‘Độc Dĩnh giới thần’. Độc Dĩnh giới thần sự dữ tợn nặng hơn nhiều.
“Ra mắt điện hạ.” Dĩnh Cổ Lương giới thần vội hành lễ.
💬 Bình luận chương