Hà Bách Châu cũng không biết Vạn Hồn Linh Thụ có chiến lực đáng sợ cỡ nào, ngược lại coi hắn là một sinh mệnh cỏ cây vừa mới hoá thành Linh, đơn thuần coi hắn là một tiểu hài tử mà đối đãi. Nếu không nàng mà biết Vạn Hồn Linh Thụ sau ba lần tiến hoá sẽ có năng lực dễ dàng đánh chết Chí Tôn nhân gian, đoán chừng cũng không có tâm tư đùa giỡn với hắn.
Đang lúc Hà Bách Châu đấu võ mồm với Vạn Hồn Linh Thụ, trên thân Tịch Thiên Dạ bỗng nhiên toát ra một khí tức cuồn cuộn như yên hải.
Cỗ khí tức kia không mãnh liệt lắm, tựa như gió nhẹ thổi qua thấm vào ruột gan khiến cho người ta có cảm giác thoải mái dễ chịu, không có chút áp bách cường giả nào.
Nhưng cùng lúc, tất cả mọi người lại có thể cảm nhận ra cỗ khí tức cuồn cuộn kia vô cùng vĩ đại, giống như một tòa thiên địa, hùng vĩ nhô cao vô tận, khiến lòng người không tự chủ được sinh lòng kính nể.
Hai loại cảm nhận cực đoan như thế đồng thời xuất hiện, quả thực kỳ diệu vô cùng.
"Hắn đột phá rồi."
Con ngươi của Cố Khinh Yên co rụt lại, ánh mắt gắt gao chăm chú nhìn qua Tịch Thiên Dạ phía trên Vạn Hồn Linh Thụ.
Chỉ thấy mười sáu đoàn linh hồn của Tịch Thiên Dạ, đồng thời tản mát ra ánh sáng chói loá như ánh mặt trời, sau đó một thân ảnh giống nhau như đúc từ trong ánh sáng đi ra, bất luận là sức mạnh khí tức hay là phương diện khác, giữa hai bên dường như không hề có sự khác biệt, giống như là người được ."
Ngoài cửa Thần Mộc tháp đóng giữ hàng loạt thủ vệ của Tinh Linh tộc, từng người bọn hắn toàn bộ đều bị dị tượng Thần Mộc tháp làm cho kinh động.
Sáu tòa Thần Mộc tháp đã ở nơi đó rất lâu, trong mấy chục vạn năm lịch sử Tinh Linh tộc cũng không có ghi chép qua dị tượng thiên địa như thế.
"Bên trong Thần Mộc tháp khẳng định có biến, đi, chúng ta qua xem thử."
Từng đội binh sĩ Tinh Linh tộc lúc này liền hướng về phía Thần Mộc tháp kia phóng đi, mặc dù ven rìa sơn cốc có sáu tòa Thần Mộc tháp, nhưng khoảng cách giữa mỗi tòa tháp đều rất xa xôi đến mấy chục vạn dặm.
Cho nên tu sĩ thủ hộ Thần Mộc tháp toàn bộ cũng đều là tu sĩ cấp cao, nếu như là tu sĩ cấp thấp, đoán chừng mười ngày nửa tháng cũng không thể nhảy vọt khoảng cách mấy trăm ngàn dặm.
Lúc đội trưởng hộ vệ từ Thần Mộc tháp này đáp đến toà Thần Mộc tháp kia.
Một tên lão giả áo bào trắng đã đứng trước Thần Mộc tháp, nháy mắt cũng không nháy mắt nhìn chằm chằm vào bên trong.
"Nhị trưởng lão, sao ngươi lại tới đây?"
Đội trưởng hộ vệ kỳ quái hỏi, tiến lên chào Nhị trưởng lão.
Trong Tinh Linh tộc, trưởng lão đều là người đức cao vọng trọng, vừa có thực lực lại có lai lịch.
Nhưng đội trưởng hộ vệ lại tương đối tùy ý, giống như trông thấy bằng hữu tiến lên bắt chuyện.
Có thể lên làm đội trưởng thủ vệ của Thần Mộc tháp. Tu vi đương nhiên không kém, ít nhất cũng là Chí Tôn vương cấp độ thứ tư.
Cho dù ở trong Tinh Linh tộc, Chí Tôn vương cấp độ thứ tư cũng là nhân vật có thể xưng tuyệt đỉnh, địa vị gần với tam đại chí cường giả.
"Ta đang tìm người, trùng hợp đi ngang qua nơi này."
Nhị trưởng lão nói.
"Vẫn chưa tìm ra nhân loại kia sao?"
Đội trưởng hộ vệ nghe vậy liền nghiêm túc.
Bây giờ ai chẳng biết, thiếu niên nhân tộc kia có liên quan đến tồn vong sinh tử của Tinh Linh tộc.
Toàn bộ Chúng Thần sơn là do Tinh Linh tộc đảo lộn toàn bộ, nhưng đào ba thước đất, cũng không tìm ra thiếu niên nhân loại kia.
"Không tìm được!"
Nhị trưởng lão lắc đầu, trong mắt đã có lo lắng và thở dài,
Kỳ thật hắn cũng không cho rằng thiếu niên nhân tộc này có năng lực cứu vớt toàn bộ Tinh Linh tộc, mặc dù hắn có phương pháp tịnh hóa Huyết Giáp nhân, nhưng U Minh tộc mạnh như vậy sao chỉ dựa vào Huyết Giáp nhân? Muốn dựa vào một người cứu vãn cả một tộc và thắng bại của đại chiến thế giới, thật là si tâm vọng tưởng.
Đương nhiên, mặc dù biết rõ hi vọng cứu vãn Tinh Linh tộc không lớn, nhưng người cũng vẫn muốn tìm, chỉ cần có một chút hi vọng thì bọn hắn cũng không thể bỏ qua. Toàn bộ Tinh Linh tộc cần cây cỏ cứu mạng, hoặc là nói cần hi vọng tinh thần như vậy.
"Nhị trưởng lão, người ở bên trong tu luyện rốt cuộc là ai, tại sao lại khiến nữ hoàng phá tiền lệ để cho nàng tiến vào Thần Mộc tháp tu luyện."
Tầm mắt đội trưởng hộ vệ có chút tò mò nhìn Nhị trưởng lão nói.
Liên quan tới nữ hoàng đại nhân đưa một nhân loại vào Thần Mộc tháp, hắn luôn có chút không hiểu.
Dù sao Thần Mộc tháp chính là thánh duyên cao nhất của Tinh Linh tộc bọn hắn, cho tới nay đều là nữ hài của các triều đại Tinh Linh tộc mới có thể bước vào trong đó một lần.
Bây giờ để một tên nhân loại đi tới tu luyện, quả là chuyện bất khả tư nghị.
"Nhân loại kia không phải người của thế giới chúng ta, nàng đến từ Nam Man đại lục và là một nhân vật thực quyền chỗ Thánh địa, quyền thế tương đối lớn."
Nhị trưởng lão nói.
"Khách đến từ thiên ngoại? Khách đến từ thiên ngoại như bọn hắn ở bên ngoài vừa lợi hại vừa cao minh nhưng không có liên can gì đến Tinh Linh tộc chúng ta."
Đội trưởng hộ vệ không quá để mắt bộ tộc bên ngoài, nghe xong chính là thế giới đến từ thiên ngoại, lúc này sắc mặt cũng có chút không dễ nhìn.
Thánh trì Tinh Linh tộc bọn hắn trân quý cỡ nào, dù cho nữ hoàng đại nhân cũng chỉ có thể đi tới một lần, thế mà để một người ngoại tộc chiếm tiện nghi lớn như vậy.
"Aiyo! Đó cũng là vì không còn cách nào, trước kia chúng ta có khả năng không để những người khách đến từ thiên ngoại vào mắt, thậm chí nói đánh là đánh, nói giết là giết. Nhưng bây giờ... Lại không được, trước khác nay khác.
"Vì sao? Xin trưởng lão chỉ rõ."
Trong ấn tượng của đội trưởng hộ vệ, khách đến từ thiên ngoại đều là một số tu sĩ tu vi thấp, tình cờ mới có mấy nhân vật tương đối lợi hại xuất hiện. Trước kia Tinh Linh tộc căn bản không coi trọng, bây giờ lại coi trọng như vậy, rõ ràng khiến cho hắn không hiểu lắm.
💬 Bình luận chương