Tiếu Trường Vũ chấp tay sau lưng, nhìn về phía khách sạn của Tịch Thiên Dạ, trong mắt có vẻ trầm tư ẩn hiện.
Theo mô tả của Kiếm Đế, người kia hẳn không đến từ Thiên Cơ thánh thành. Không phải người của Thiên Cơ thánh thành, đến đây cũng không quyền không thế. Có rất nhiều chuyện dễ xử lý hơn rất nhiều.
Tịch Thiên Dạ khoanh chân ngồi tu luyện trong phòng khách sạn. Do người đến Vân Hoang Liệp Giả thành hầu như là tu sĩ, nên mỗi khách sạn đều bố trí tu luyện thất. Hơn nữa còn tập trung bày bố trận pháp và cấm chế, đảm bảo an toàn cho khách nhân trong lúc tu luyện.
Tịch Thiên Dạ dĩ nhiên không tin tưởng năng lực bảo vệ của trận pháp trong khách sạn. Từ thời điểm bước vào, hắn đã bố trí thêm một vòng bảo hộ. Sau khi đảm bảo mình an toàn tuyệt đối mới khoanh chân ngồi tu luyện.
Sau khi tra xét thân thế Niếp Nhân Hùng, việc quan trọng tiếp theo là giúp tu vi của Niếp Nhân Hùng đề cao đến Đại Thánh cảnh.
Trong thời đại này, sống tại Nam Man đại lục mà không có tu vi Đại Thánh cảnh đi đâu làm gì cũng khó khăn.
Chỉ có điều khiến Tịch Thiên Dạ vừa bực mình vừa buồn cười là ở chỗ: Nhiếp. Nhân Hùng dù đã là Thánh cảnh viên mãn tu vi, nhưng căn cơ không ổn định.
Thậm chí nói thẳng ra là rất lỏng lẻo, tùy tiện một gã tu sĩ Thánh cảnh viên mãn khác, thậm chí là Thượng vị thánh cảnh cũng có thể thoải mái đả bại hắn.
Rõ ràng thế là bởi Niếp Nhân Hùng căn bản chưa từng tu luyện. Thực lực của hắn là nhờ Tử Tiêu vương triều ném tài nguyên vào mà thành. Bằng không, dù tư chất kém một chút nhưng biết nỗ lực thì chẳng cần điều kiện trợ lực vẫn không tới mức như bây giờ.
"Một lòng đam mệ thuật luyện khí, không quan tâm thế sự, không rời khỏi cung môn, cũng không tu luyện, đúng là ngu muội."
Tịch Thiên Dạ lắc đầu. Một Luyện khí sư thực sự mạnh đầu tiên vẫn phải có tu vi cao, kinh nghiệm phong phú, sau đó mới tới kỹ xảo luyện khí tài ba. Nếu cứ đóng cửa tự kỷ như vậy thì dù tốn một ngàn năm tu luyện, Luyện khí thuật cũng sẽ chẳng đạt được thành tựu gì.
Niếp Nhân Hùng thiếu căn bản như vậy, bình thường rất khó đột phá đến Đại thánh cảnh. Dù cha hắn Nhiếp Thiên đế chủ mạnh hơn cũng không có cách nào. trực tiếp đưa hẳn lên con đường Đại Thánh.
Sau khi Tịch Thiên Dạ tiếp nhận thân thể này, buộc phải từng chút một xây dựng lại căn cơ cho bền vững. Cũng là bởi Tịch Thiên Dạ có năng lực người không khó sánh.
Nếu không, vào kẻ khác mà cầm trúng thân thể này e là cũng bó tay.
"Bất quá không phải là không có gì. Đây là Thủy chỉ linh thể hiếm thấy, phẩm giai cũng không thấp".
Sau khi tiếp nhận thân thể Niếp Nhân Hùng, Tịch Thiên Dạ phát hiện tư chất của chủ thể không "tệ đến mức khôn tả" như lời người khác nói.
Ngược lại, Niếp Nhân HÙng có thể chất không tệ, là thủy chỉ linh thể khá hiếm thấy, kể cả ỏ Tu Tiên giới cũng không có nhiều.
Chỉ phải cái Niếp Nhân Hùng ngộ tính hơi kém, lại không chăm chỉ tu luyện nên mới dần trở thành một gã phế vật.
Tịch Thiên Dạ trầm ngâm. Hiện giờ xem ra thích hợp nhất với hắn là luyện một pháp môn tu tiên có thuộc tính thủy. Thủy tính pháp môn trong thời gian ngắn có thể đề cao tu vi, chỉ là phải củng cố căn cơ một phần.
Nghĩ đến đây, Tịch Thiên Dạ quay người rời khỏi tu luyện thất, chuẩn bị tới chợ tài nguyên ở Vân Hoang Liệp Giả Thành, tìm một chút tài nguyên Thủy tính hữu dụng.
Minh Hoàng luyện thi có thể trực tiếp hấp thu một số tài liệu đặc thù, thậm chí cả khoáng vật chất. Chỉ cần đủ tài nguyên, Tu vi sẽ thành chuyện nhỏ.
💬 Bình luận chương