Một giọng nói thanh lệ vang lên trong nơi sâu Hoàng Nguyệt Uyển, một cung nữ xuất hiện trước mặt Tịch Thiên Dạ, cung kính hành lễ một vạn phúc.
Nàng mắt ngọc mày ngài, da trắng như tuyết, tuy không thể so sánh được với Họa Tâm tiên nữ nhưng mỹ mạo lại ngang ngửa Trương Huân Y.
Nàng có một ấn tượng sâu trong trí nhớ của Nhiếp Nhân Hùng, cũng là người làm bạn với hắn trong thời gian dài nhất, từ nhỏ đã là thị nữ kiêm hộ vệ thân thiết của hắn, một tất cũng không rời.
Cũng bởi vì Nhiếp Nhân Hùng bị Họa Tâm tiên nữ mê hoặc mới lén chạy đến đây, nếu không Họa Tâm tiên nữ muốn giết hắn cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
"Điện hạ, sao người lại lén chạy ra ngoài, có biết đã dọa sợ Ngọc Châu không.
Ngọc Châu bước lên phía trước đứng bên vị trí thân cận với Tịch Thiên Dạ, trong mắt đầy u oán nói.
"Chỉ là đi rèn luyện một phen, nếu có người đi theo sợ là sẽ rèn luyện không hiệu quả." Tịch Thiên Dạ cười nói.
Tịch Thiên Dạ có thể nhìn ra trong mắt Ngọc Châu có sự nghỉ ngờ, nhưng cố ý giấu đi để thăm dò hắn.
Tịch Thiên Dạ trước kia chỉ thích luyện khí và không thích đi ra ngoài, tu vi cũng chỉ là một tu sĩ hết sức bình thường.
Nhưng Tịch Thiên Dạ ở Vân Hoang Liệp Giả thành và Thiên Cự sơn làm mưa làm gió, thậm chí g**t ch*t bảy tám tên Đại Thánh trước mặt mọi người. Nhiếp Nhân Hùng trước đây vốn không có khả năng này, đừng nói là Đại Thánh cảnh, đến cả tu sĩ Viên Mãn thánh cảnh hắn còn không thể địch lại.
Biến hóa lớn như vậy đương nhiên khiến Ngọc Châu có sự nghỉ ngờ, muốn làm rõ nguyên nhân, đồng thời đây cũng là ý của Nhiếp Thiên đế chủ.
Nhưng Ngọc Châu không ngờ rằng Thái tử điện hạ vừa liếc mắt một cái đã phát hiện ra nàng.
Tịch Thiên Dạ không định để lộ thân phận, dù sao hắn cũng cần dùng thân phận Nhiếp Nhân Hùng để tiếp tục tìm kiếm ngũ hành linh tài quý báu, cho nên tiếp xúc với người Tử Tiêu vương triều thì hắn phải tận lực ngụy trang thần thái và tính cách của Nhiếp Nhân Hùng. Chẳng hạn Nhiếp Nhân Hùng không thích tự xưng là bản thái tử, bản điện hạhắn liền một câu cũng không nói.
"Điện hạ, người đột nhiên biến mất một tháng rốt cuộc là đã đi đâu, làm Ngọc Châu lo lắng gần chết."
Ngọc Châu dò hỏi, hai mắt trong veo nhìn chăm chú lên người Tịch Thiên Dạ.
"Một tháng trước đột nhiên có cảm ngộ về tu luyện nên ta chỉ tìm một nơi yên tĩnh để bế quan mà thôi."
Tịch Thiên Dạ lạnh lùng nói.
Nàng đương nhiên biết Càn Sương tông thiếu chủ Càn Thâm Dịch, trước đây không lâu lại phát sinh mâu thuẫn với Điện hạ của mình rồi cùng lúc biến mất một
tháng, người của Càn Sương Tông vẫn đi tìm tung tích của hắn nhưng không nghĩ lại ở cùng một chỗ với Điện hạ của mình.
Nữ tử áo trắng thì nàng lại không biết, dung mạo đã bị một lớp mạng màu trắng che lại không thể nhìn thấy chân dung, nhưng với khí chất tên thân hình đã cho nàng một mỹ cảm không gì sánh bằng, có thể nói là hoàn mỹ không khuyết điểm.
Họa Tâm tiên nữ mà Thái tử một mực mê luyến cũng không đem lại cho nàng cảm giác này.
💬 Bình luận chương