"Thật mạnh, sư phụ của ta cũng không có khí tức đáng sợ như vậy, Dương Thiên Khuyết hẳn là còn mạnh hơn cả Bán Đế bình thường."
Trên một ngọn núi của Thiên Cự sơn mạch, Trương Huân Y nhìn lên bầu trời bằng ánh mắt ngưng trọng, với thân phận của nàng mặc dù không cách nào bước vào khu vực trung tâm nhưHọa các nhưng cũng có thể đi đến khu vực gần đó, cho nên trong Họa các phát sinh chuyện gì thì nàng cũng biết được.
"Cái gì, hắn còn mạnh hơn cả sư bá? Năm trăm năm trước sư bá đã đột phá đến Bán Đế rồi kia mà."
Hướng Thiên Huân kinh hãi nói. Nàng đứng sau lưng Trương Huân Y, ánh mắt chất chứa không ít lo lắng. Dù có nói thế nào thì Nhiếp Nhân Hùng cũng đã cứu bọn họ một nàng, trong nội tâm nàng khẳng định sẽ đứng về phía Nhiếp Nhân Hùng.
"Đúng vậy!"
Trương Huân Y khẳng định nói, mặc dù nàng chỉ là Đại Thánh nhưng lại thường xuyên ở cùng một chỗ với sư tôn, cũng hiểu được cách phân chia thực lực của Bán Đế.
Sư phụ của nàng đã cao tuổi, đời này không thể nào tiến thêm một bước nữa,mà Dương Thiên Khuyết lại đang ở độ tuổi hoàng kim, khí huyết tràn đầy, lại được Thượng Nguyên Tông toàn lực bồi dưỡng nên vô luận ở phương diện nào hắn đều mạnh hơn so với sư tôn của nàng.
" Nhiếp Nhân Hùng Có thể thắng không?" Lâm Anh Hán nuốt nước miếng một cái, cà lăm nói.
Mặc dù hắn biết rõ Nhiếp Nhân Hùng cũng rất cường đại nhưng dù sao Dương Thiên Khuyết chính là tồn tại Bán Đế, hơn nữa hắn còn mạnh hơn cả sư bá.
"Không biết!"
Trương Huân Y lắc đầu, đôi mắt nàng cũng đầy vẻ mờ mịt.
"Bất quá các người cũng đừng lo lắng, mặc dù ta không có tiếp xúc với vị Nhiếp Thái Tử này nhiều nhưng cũng có thể nhìn ra được hắn là một người không dễ kích động, hắn đã dám quyết đấu với Dương Thiên Khuyết thì tất nhiên cũng có át chủ bài riêng."
Mặc dù nàng nói thế nhưng Trương Huân Y cũng không dám khẳng định, át chủ bài có lớn hơn nữa thì cũng không thể nào giúp một Thánh giả vượt qua mấy cấp độ để chiến thắng một vịBán Đế được.
Toàn bộ Thiên Cự sơn mạch đều bị Tịch Thiên Dạ cùng Dương Thiên Khuyết hấp dẫn, dù cho những trận chiến kinh thiên kia cũng không có hấp dẫn người nhiều bằng việc giải quyết ân oán giữa Nhiếp Nhân Hùng với Dương Thiên Khuyết.
Dù sao đại chúng luôn có rất nhiều tâm lý muốn xem náo nhiệt.
"Nhiếp Nhân Hùng, thân phận của ngươi không tệ, ta sẽ không thể nào giết ngươi. Nhưng mà hôm nay ta sẽ để lại cho ngươi một ấn tượng sâu sắc không gì sách được."
Dương Thiên Khuyết cười ha ha, một cỗ kình khí ngập trời bộc phát ra từ trên người hắn, đánh tới phía Tịch Thiên Dạ, cỗ hoang khí kia tinh luyện đến cực điểm, mang theo cả khí tức của Bán Đế nữa, quả thực muốn đánh nổ cả phương viên trăm dặm của Huyền Không Đảo này.
Chỉ thấy cỗ hoang khí Bán Đế rung chuyển trời đất kia như làtrăng trong nước, hoa trong gương, rất nhanh đã bị vỡ vụn ra rồi hóa thành hư vô.
"Cái gì!"
Dương Thiên Khuyết sững sờ, hắn làm sao có thể ngờ được rằng một kích toàn lực của mình lại bị Nhiếp Nhân Hùng hời hợt đánh tan.
Hắn còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì một cảm giác nguy cơ cực lớn đã dâng lên trong lòng hắn.
💬 Bình luận chương