"Ngươi đang đùa chúng ta!"
Sắc mặt nhân tộc danh túc trong nháy mắt đã âm trầm tới cực điểm.
Sắc mặt những người còn lại cũng băng lãnh, trở nên giận dữ. Vừa mới lóe lên từng tia vui sướng nhưng trong khoảnh khắc đã biến mất không còn sót lại chút gì.
"Ha ha, xem như bản tọa thấy rõ, hi vọng Tịch Thiên Dạ buông tha chúng ta căn bản là điều không thể. Nếu đã như vậy thì còn gì đễ nói. Đánh đi, có liều cái mạng già này bản tọa cũng phải kéo ngươi cùng xuống hoàng tuyền."
U lão cười dài thê lương, lão chăm chăm nhìn ra, Tịch Thiên Dạ căn bản không phải người lương thiện, muốn trốn thoát khỏi lòng bàn tay hắn gần như là điều không thể.
Hơn nữa Ngô thị nhất tộc bọn hắn dẫn đầu tiến đánh Xương Trạch thành, cho dù Tịch Thiên Dạ có bỏ qua cho các thế lực khác, chắc chắn cũng sẽ không buông tha Ngô thị nhất tộc bọn hắn.
Như vậy thì còn gì để nói, chiến là được.
"Bản tọa tu thành Thánh Thiên vương đã hơn ngàn năm, Thiên Vương pháp tắc tu luyện được cũng đã ăn sâu bám rễ trong thiên địa, ép bản tọa bùng cháy hoàn toàn Thánh Thiên vương chính quả chính là sai lầm lớn nhất của ngươi."
U lão lạnh lẽo nhìn qua Tịch Thiên Dạ bước ra từng bước một, pháp tắc chi hỏa đã hừng hực bốc cháy trên thân thể hắn.
Dưới sức mạnh của pháp tắc chi hỏa, khí tức của hắn cũng đang điên cuồng tăng vọt, trong khoảnh khắc đã đột phá gông cùm xiềng xích, đến tầng thứ cao hơn.
"Ha ha, thật không ngờ bản tọa tung hoành cả đời, cuối cùng lại có kết cục thê thảm như thế này. Nhị ca, ta đến với ngươi."
Quỷ lão điên cuồng cười to, sau khi U lão bước ra ngoài thì hắn cũng đi ra, pháp tắc chi hỏa hừng hực bốc lên trên thân hắn thiêu đốt hoàn toàn Thánh Thiên vương chính quả của mình.
Hắn biết rõ chỉ dựa vào một mình U lão, dù cho có bùng cháy Thánh Thiên vương chính quả cũng không thể g**t ch*t Tịch Thiên Dạ.
Cho nên hắn cũng không có gì lưỡng lự, ngay lập tức là người thứ hai đứng dậy.
Tịch Thiên Dạ không chết thì chính là Ngô thị nhất tộc bọn hắn chết, hắn dứt khoát không cho phép Ngô thị truyền thừa bị mất trong tay Tịch Thiên Dạ.
Một vài Ngô thị lão nhân khác cũng rối rít bùng cháy chính quả của chính mình phấn đấu cho sức mạnh lớn nhất tới chống lại tên địch nhân đáng sợ này.
Chỉ chốc lát sau đã có mười mấy người của Ngô Thị nhất tộc thiêu đốt chính quả, rõ ràng tất cả bọn họ đều có tư tưởng tiêu diệt Tịch Thiên Dạ.
Duy chỉ có một người không có bùng cháy chính quả, đó chính là Ngô thị tộc chủ.
Hắn còn trẻ tuổi còn gánh vác trách nhiệm chấn hưng Ngô thị, bên trong Ngô thị ai cũng có thể chết, duy chỉ có hắn là không thể chết.
Kỳ thật người trong Ngô thị quyết không chùn bước mà bùng cháy chính quả của chính mình, mục đích cũng chính là vì giữ được Ngô thị tộc chủ. Chỉ cần hắn còn sống thì Ngô thị nhất tộc từ đầu đến cuối vẫn có Thánh Thiên vương tọa trấn, như vậy thì sẽ có một ngày lại quật khởi trở lại.
Sự quả quyết cùng dứt khoát của Ngô thị đã cảm hóa không ít người, trên trời dưới đất đều yên lặng.
Khi một gia tộc bị ép đến nông nỗi này, sợ là đều sẽ oanh liệt như thế.
Những người khác đều lùi lại về phía sau không dám tới gần những tên Ngô thị tộc nhân đang thiêu đốt lên pháp tắc hỏa diễm kia.
Rất nhiều người đều thầm thấy may mắn, sau khi bùng cháy chính quả, có lẽ những người này của Ngô thị nhất tộc sẽ có thể đánh giết Tịch Thiên Dạ mà không cần bọn hắn phải liều mạng.
Tịch Thiên Dạ nhìn đám Ngô thị tộc nhân kia từng tên một thảm liệt mà trang nghiêm, không khỏi xùy cười một tiếng:
"chẳng lẽ các ngươi không biết là ở trước mặt ta, thì ngay cả cơ hội bùng chính quả cũng không có"?
Ý đồ bùng cháy Thánh Thiên vương chính quả để ngọc nát đá tan... Tịch Thiên Dạ lắc đầu.
Hắn vừa dứt câu, chỗ mi tâm liền xuất hiện một con mắt màu vàng sáng chói, Chúng Sinh Kim Mâu lại xuất hiện lần nữa.
Toàn bộ thân thể của đám Ngô thị chúng tu sĩ đang bước ra tiến lên kia đều dừng lại, ngưng kết lại tại chỗ.
Cùng lúc đó, Minh Hoàng thi văn sau lưng Tịch Thiên Dạ dồn dập chui ra tràn vào hư không, chui vào bên trong thế giới pháp tắc hư vô mờ mịt kia.
Là sức mạnh cấm kỵ giữa thiên địa, vốn dĩ nó có khả năng xâm nhập quấy nhiễu thiên địa pháp tắc.
Huống chi Tịch Thiên Dạ bây giờ lại dùng đến mười hai đạo Minh Hoàng thi văn, năng lực quấy nhiễu thiên địa pháp tắc đương nhiên càng thêm cường đại.
Dường như trong khoảnh khắc, hỏa diễm trên thân mấy người Ngô thị nhất tộc đã dập tắt hoàn toàn.
Bởi vì Minh Hoàng thi văn đã ngăn tách pháp tắc trong cơ thể của bọn họ ra khỏi pháp tắc trong thiên địa, đương nhiên cũng không thể bùng cháy chính quả.
"Ngươi..."
U lão sững sờ nhìn qua Tịch Thiên Dạ, có thế nào cũng không thể nghĩ tới ngay cả việc bùng cháy Thánh Thiên vương chính quả cũng không thể làm được, Tịch Thiên Dạ chính là mà quỷ không có gì là không làm được sao.
Nhìn người trẻ tuổi kia đang từng bước một bước về phía mình, U lão cùng những người khác trong Ngô thị đều sinh ra một luồng cảm giác bất lực sâu đậm.
Tịch Thiên Dạ đến trước mặt U lão, thản nhiên nói:
"Tu vi cũng rất hùng hậu, làm thi khôi cũng không tệ."
Nói xong hắn dùng một tay đặt lên ót U lão, từng sợi Minh Hoàng thi văn chui vào hắn trong cơ thể chuyển hóa hắn thành Minh Hoàng thi khôi.
Sau khi trải qua lần đại chiến này, Tịch Thiên Dạ cũng ý thức được lợi thế của người đông thế mạnh, cho nên cũng lên kế hoạch luyện chế nhiều thi khôi một chút.
Bằng không luôn bị người vây đánh thì cảm giác rất không thoải mái.
Chỉ chốc lát sau, U lão đã hoàn toàn hóa thành một thi khôi, trên thân thể hiện ra mười hai cái Minh Hoàng thi văn.
Điều mà Tịch Thiên Dạ không nghĩ tới là, sau khi U lão sinh ra mười hai cây Minh Hoàng thi văn, lại chui ra hư ảnh của cái Minh Hoàng thi văn thứ mười ba, cho đến khi hư ảnh của Minh Hoàng thi văn thứ mười ba ngưng tụ bốn mươi phần trăm mới dừng lại.
Tịch Thiên Dạ đoán chừng cũng chính là tu vi của U lão quá mức thâm hậu mới có thể như thế, đổi thành những Thánh Thiên vương khác, có thể ngưng tụ ra mười hai cái Minh Hoàng thi văn đã là cực hạn.
Luyện hóa xong U lão, Tịch Thiên Dạ lại đi đến Quỷ lão.
Hai người này chính là hai người có tu vi cao nhất trong đám bọn họ, đương nhiên được coi trọng nhất.
Quỷ lão thẳng tắp nhìn Tịch Thiên Dạ, trong mắt tràn đầy đau thương, hắn muốn giãy dụa thoát ra khỏi sự kiểm soát kia.
Nhưng hào quang mà Chúng Sinh Kim Mâu tỏa ra lại áp chế hắn không thể động đậy.
Không phải áp lực lên thân thể, mà là áp lực lên linh hồn.
Như thể có một vị cổ phật như là bàn thạch đồ sộ bất động ngồi trên linh hồn hắn.
Không để ý đến Quỷ lão, Tịch Thiên Dạ tiếp tục luyện chế lão thành một thi khôi.
Hôm nay nếu là hắn bại trận, hắn cùng vô số người của Yên Nhạc hoàng bộ sẽ còn thảm hại hơn như vậy. Cuộc chiến bộ tộc chính là tàn khốc như vậy, từ xưa thắng làm vua thua làm giặc, không có chuyện gì để nói.
Tu vi của Quỷ lão cùng U lão không kém bao nhiêu, cũng là ngưng tụ ra đạo Minh Hoàng thi văn mười hai, hư ảnh Minh Hoàng thi văn thứ mười ba cũng ngưng tụ ba mươi phần trăm.
Rất nhanh, Tịch Thiên Dạ lại luyện chế Ngô thị tộc chủ thành thi khôi.
💬 Bình luận chương