
Đánh giá của bạn:
VẠN DẶM TƯƠNG TƯ GỬI GIÓ XUÂN Tác giả: 冰冰 Edit và beta: Blog của Quả quýt và Hạt đậu Ta là nữ nha hoàn của tiểu thư gia đình giàu có nhất Giang Nam, ta đã ở bên tiểu thư mười năm rồi. Hai năm trước, tiểu thư đột nhiên mắc phải một cơn bạo bệnh. Đại phu đều nói, tiểu thư có lẽ sẽ không thể qua khỏi. Ta lúc đó vô cùng thương tâm, thậm chí còn muốn đi theo người. Nhưng may mắn thay, ngày hôm sau bệnh tình của tiểu thư đột nhiên chuyển biến tốt, nhưng người lại trở nên vô cùng kỳ lạ, suốt nói những lời hồ ngôn loạn ngữ. Đến cả đại phu nhân cũng không hiểu rốt cục đã xảy ra chuyện gì. Chưa hết, tiểu thư còn mất đi ký ức, nàng ấy không biết bản thân là ai, không biết ta là ai, cũng không nhận ra phụ mẫu. Miệng suốt ngày nói mấy lời kỳ lạ như nàng xuyên không rồi, còn nói bản thân vậy mà lại xuyên đến cổ đại… Dù tiểu thư rất kỳ quái, ta vẫn rất yêu thương nàng, một lòng chiếu cố cho cuộc sống của nàng, còn kể lại hết những chuyện trước đây cho nàng nghe, ta tin rồi có một ngày, tiểu thư nhất định sẽ nhớ lại mọi chuyện. Nhưng đã qua hai năm, nàng vẫn như cũ không nhớ gì cả. Ta bắt đầu nghi ngờ, người trước mặt thực sự không phải tiểu thư của ta, mà là một linh hồn khác đang chiếm lấy cơ thể của nàng. Nhưng tiểu thư của ta, đi đâu mất rồi? Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, ta đều lén trốn vào một góc nhỏ, lặng lẽ rơi nước mắt. Loài mèo chúng ta vô cùng đa sầu đa cảm, một khi đã nhận định một người, cho dù là nam hay nữ đều sẽ không bao giờ thay đổi. Đúng vậy, ta chính là một con mèo yêu nhỏ, năm đó vừa nhìn thấy tiểu thư đã ngay lập tức nhất kiến khuynh tâm, tạo ra một thân phận, ở lại bên cạnh nàng. Kẻ cướp lấy thân xác tiểu thư bây giờ cứ ngày ngày giả nam, chạy tới thanh lâu, gặp gỡ hết nam tử này đến nam tử khác, thậm chí còn dây dưa tình cảm không rõ với bọn họ, lại còn nói với ta chỉ có trẻ con mới phải chọn, còn người lớn thì muốn hết =.