Chủ sạp còn tốt bụng chỉ dẫn hướng đi của ban quản lý quỷ thị cho Lộc Nguyệt Ảnh, Lộc Nguyệt Ảnh cũng hứa đổi được quỷ tệ sẽ quay lại mua chuỗi vòng tay gỗ lôi kích của ông ta.
Chương 55 Thiếu nữ tộc Hồ
“Một đồng Hoa Hạ tệ đổi một đồng quỷ tệ, xin hỏi cô cần nạp bao nhiêu?"
Ban quản lý quỷ thị là một căn nhà gỗ nhỏ, tại cửa sổ cũng là một người mặc đồ trắng đeo mặt nạ quỷ.
Anh ta ngẩng đầu nhìn Lộc Nguyệt Ảnh một cái, liền ngắn gọn súc tích hỏi thẳng.
Giọng nói trầm khàn, mang theo từ tính, ngoài ý muốn lại có chút êm tai.
Lại có thể biết cô cần dùng Hoa Hạ tệ để nạp tiền, rõ ràng là có thể liếc mắt một cái phân biệt ra cô thuộc ch-ủng t-ộc nào, thậm chí là đến từ quốc gia nào.
Lộc Nguyệt Ảnh suy nghĩ một chút, liền mở bảng điều khiển hệ thống để điểm danh.
【Điểm danh hôm nay:
Nhận được Hoa Hạ tệ, đã liên tục điểm danh 92 ngày, liên tục điểm danh 100 ngày có thể nhận được phần thưởng đặc biệt, xin ký chủ hãy tiếp tục cố gắng!】
Vừa vặn qua mười hai giờ đêm, hệ thống lại có thể tiến hành điểm danh rồi.
“Nạp trước mười triệu quỷ tệ đi."
Cô đưa Quỷ Bài và thẻ ngân hàng của mình cho người mặc đồ trắng đeo mặt nạ quỷ.
Những thứ trên các sạp hàng giá cả dường như không cao, nhưng cô vẫn quyết định nạp trước mười triệu để đề phòng vạn nhất, dù sao cô cũng không thiếu tiền.
Người mặc đồ trắng đeo mặt nạ quỷ cầm thẻ ngân hàng của Lộc Nguyệt Ảnh vỗ nhẹ lên Quỷ Bài của cô một cái, liền lập tức nạp tiền thành công.
Nạp mười triệu quỷ tệ xong, Lộc Nguyệt Ảnh giữ đúng lời hứa quay lại mua hết tất cả vòng tay gỗ lôi kích trên sạp của vị chủ sạp đã cung cấp thông tin cho mình.
Tổng cộng chín chuỗi, tốn chín nghìn quỷ tệ, vừa vặn cô tự giữ, bốn người nhóm Viên Na cộng thêm bốn người nhà họ Lộc mỗi người một chuỗi.
Cô lại đi dạo thêm một lúc, mua lặt vặt khá nhiều thứ, nhưng lại không tiêu bao nhiêu tiền.
Đồ trên các sạp, đa số đều là vài trăm vài nghìn, vật mỹ giá rẻ.
Cho dù Lộc Nguyệt Ảnh cứ như nhập hàng sỉ mà mua số lượng lớn, cũng chỉ mới tiêu tốn mấy chục vạn quỷ tệ mà thôi.
Tuy nhiên, Lộc Nguyệt Ảnh lại phát hiện ra điểm đặc biệt của mặt nạ quỷ.
Có mặt nạ vẽ hình nhân loại, ví dụ như của chính cô, có cái là động vật yêu quái, có cái là cỏ cây tinh quái, có cái là quỷ hồn.
Cô nghĩ, đây có lẽ chính là dùng để phân biệt ch-ủng t-ộc của mọi người, thảo nào người mặc đồ trắng kia liếc mắt một cái đã nhận ra ch-ủng t-ộc của cô.
Quỷ thị rộng lớn, nhìn không thấy tận cùng.
Lộc Nguyệt Ảnh đi dạo nửa ngày trời, cũng chỉ mới là một góc nhỏ trong đó, hơn nữa rất hiếm khi nhìn thấy mặt nạ nhân loại.
Những kẻ đeo mặt nạ động vật yêu quái kia nhìn cô với ánh mắt cực kỳ kỳ quái, nếu không phải tiểu Phượng Hoàng đang đậu trên vai cô, cô cũng sợ đám mặt nạ động vật yêu quái kia sẽ lao tới ăn thịt mình mất.
“Tùng tùng tùng——"
Đột nhiên, một tràng tiếng trống dồn dập vang lên.
Những người đeo mặt nạ vốn đang thong thả dạo sạp hàng bỗng nhiên trở nên xao động, lũ lượt đổ xô về cùng một hướng.
Chỉ có Lộc Nguyệt Ảnh sững sờ tại chỗ.
“Cô là lần đầu tiên tới quỷ thị phải không?
Cho tôi một nghìn quỷ tệ, tôi có thể cung cấp cho cô một thông tin quan trọng."
Một chủ sạp bên cạnh nhìn thấy ánh mắt mê mang của Lộc Nguyệt Ảnh, liền biết đây là một con cừu b-éo đang chờ bị làm thịt.
Vừa rồi ông ta đã thấy Lộc Nguyệt Ảnh đi dọc đường mua dọc đường, mua đồ áp căn nhi không hề trả giá, hào phóng cực kỳ.
Lộc Nguyệt Ảnh liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của chủ sạp, cô cười lạnh một tiếng:
“Được thôi."
,
💬 Bình luận chương