Linh Phụng lẳng lặng rời mái ngói băng mình vào hậu liêu không một tiếng động. Nàng vừa ngả lưng nằm xuống nệm cỏ để nghe bên ngoài có tiếng bước chân người.
- Linh muội, Linh muội...
Phi Bằng vừa vào, gã cất tiếng kêu nhưng Linh Phụng tảng lờ như không nghe thấy. Nàng nhắm mắt vờ ngủ :
- Ôi, một trận đấu kinh hồn.
Gã trở lại nói câu thăm dò song Linh Phụng cứ nằm yên, không nhúc nhích động cựa gì cả.
Yên chí là nàng đã ngủ, Phi Bằng cũng nằm sải tay trên tấm nệm cỏ bên ngoài.
Gã lẩm bẩm :
- Thế là Giáo chủ Vạn Độc Quỷ môn luôn cho người không phải bá phụ thì lão nhân bịt mặt là ai? Tại sao ông ta sử dụng rất rành Kim Điêu kiếm phổ?
Trong đầu Linh Phụng luôn thắc mắc bởi nhân vật bí ẩn kia. Nàng không thể đoán được người bịt mặt là ai. Có điều chắc chắn ông ta chẳng phải là kẻ thù của nàng.
Trận giao đấu ban đêm kéo dài lâu, Linh Phụng lại căng thẳng tinh thần quên chiếc trâm ngọc, nàng giắt tạm dưới mái lá lúc nàng tắm.
Linh Phụng lật đật ra sau hậu liêu vào phòng tắm tìm kiếm... Lạ thay chiếc trâm ngọc đã biến đâu mất.
💬 Bình luận chương